Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1913

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:37:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Học phí cao học là do gia đình đóng, cô vốn định tự đóng, nhưng bố họ chỉ một cô, tiền để dành cũng là cho cô, thà để cô học mà gánh nặng.”

 

Không chỉ học phí, mùng một hàng tháng cô còn chuyển đều đặn hai nghìn tệ tiền sinh hoạt phí, nhiều bù ít lấy .

 

nhiều chỗ tiêu tiền, khoản lớn nhất là ba bữa cơm, bình thường sữa uống, trái cây ăn, đồ dùng tiêu hao hàng ngày đều mang từ nhà .

 

Cơ quan của bố thường phát một đồ dùng hàng ngày phúc lợi, nhà cô thứ thiếu nhất ngoài trái cây, sữa, gạo, dầu ăn, chính là dầu gội đầu, sữa tắm, nước giặt, giấy vệ sinh.

 

Nhà và trường ở cùng một thành phố, bình thường tiết học thì về nhà, mỗi trường, cô đều thu xếp cho cô một túi đồ ăn đồ dùng.

 

các bạn học khác hai nghìn tệ một tháng chắc đủ tiêu, cô những đủ mà còn dành dụm ba năm trăm tệ.

 

Nếu mua vải vóc để luyện tay nghề và dụng cụ thiết kế yêu thích thì để dành một nghìn tệ cũng thành vấn đề.

 

Thế là, cô nhấn ứng dụng ngân hàng điện thoại để kiểm tra dư trong “kho nhỏ", tính tới tính lui cũng hơn chín mươi nghìn, gần mười mươi nghìn tệ !

 

Đối với một sinh viên bước khỏi tháp ngà thì tiền tiết kiệm hề ít, nhưng nếu đầu tư, từ thiện thì con giống như hòn đá ném xuống hồ, chẳng sủi tăm nổi cái bọt nào.

 

Từ Nhâm tranh thủ lúc rảnh rỗi tra cứu vài dự án đầu tư cô từng ở các thế giới nhiệm vụ nhỏ, nhưng những dự án đó, hoặc là vốn cửa đủ tiêu chuẩn, hoặc là thời, hết thời, đầu tư cũng chắc lợi nhuận.

 

Mở một trang trại chăn nuôi hữu cơ thì mười nghìn tệ e là trả tiền thuê đất một năm còn chật vật; đăng ký một công ty công nghệ thông minh thì mười nghìn tệ ngay cả một lập trình viên cũng thuê nổi; mua một ki-ốt nhỏ ở trung tâm thành phố để cho thuê thì tiền thuê thậm chí còn bù đắp khoản lỗ khi giá nhà sụt giảm...

 

Từ Nhâm xóa xóa cuốn sổ nhỏ, cuối cùng phát hiện một phương án đầu tư đáng tin cậy nào phù hợp với vốn mười nghìn tệ.

 

“..."

 

Hay là, chợ hoa chọn một chậu lan, đó đổi thành chậu Tố Quan Hà Đỉnh trong mặt dây chuyền Mặc Ngọc đem bán?

 

Hoặc là, đến phố đồ cổ “nhặt nhạnh" một món đồ, giả vờ như vớ một chiếc bình hoa cổ hoặc đồng tiền cổ?

 

nghĩ đến đường xá ngõ hẻm hiện nay, đặc biệt là những nơi giao dịch, cũng lắp camera giám sát, tráo đổi thì dễ nhưng dễ lộ tẩy lắm!

 

“Nghỉ tay thôi, nghỉ tay thôi!

 

Đói ch-ết mất!"

 

Phía tòa nhà giảng đường vang lên tiếng chuông tan học của tiết cuối cùng buổi chiều, bạn cùng phòng Mã Nhất Đan xoay ghế xoay về phía cô:

 

“Nhâm Nhâm, ngoài ăn ?

 

Nghe phố Hậu Trường hưởng ứng chính sách nên đang tổ chức chợ đêm đấy, cùng dạo ?

 

Tiện thể ăn cơm ở đó luôn."

 

Từ Nhâm nghĩ thầm cũng , xem chợ đêm công việc kinh doanh nào phù hợp .

 

Nếu thực sự thì học theo một thế giới nhiệm vụ nào đó — bày sạp bán đồ nướng!

 

Kinh doanh nhỏ cần quá nhiều vốn.

 

Huống hồ cô tay nghề, công thức, còn nguyên liệu chất lượng cao tích trữ từ vô thế giới nhiệm vụ, ăn chắc chắn sẽ tệ.

 

Nếu bận quá xuể thì thể thuê .

 

Xung quanh mấy trường đại học lớn, chắc hẳn sẽ các đàn em sẵn lòng dành thời gian buổi tối để kiếm thêm tiền tiêu vặt.

 

Đến chợ đêm, thấy thực sự náo nhiệt.

 

Người đến tham quan đa là sinh viên, cũng đúng thôi, chợ đêm mở ở con phố vốn là nhắm lưu lượng là sinh viên.

 

“Đậu phụ thối!

 

Có đậu phụ thối kìa!

 

Tớ mua một phần đậu phụ thối, Từ Nhâm ăn gì!"

 

Mã Nhất Đan ngửi thấy mùi đậu phụ thối thơm lừng, tiên phong lao về phía quầy đồ chiên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1913.html.]

Từ Nhâm cũng chút đói bụng, nhưng lúc bụng rỗng mà ăn đồ chiên thì hại dày, nên cô gọi một phần b-ún nước ở quầy đối diện.

 

Hai mỗi bưng một bát giấy, ăn dạo.

 

Dọc đường thấy món gì đặc biệt ăn là dừng mua một phần.

 

“A a a!

 

Món tôm hùm đất yêu thích của tớ!"

 

Mã Nhất Đan thấy phía bán tôm hùm đất, đôi mắt lập tức tỏa sáng, kéo Từ Nhâm len qua đám đông trùng trùng đến quầy Bia - Đồ nướng - Tôm hùm đất.

 

“Ông chủ, tôm hùm đất bán thế nào ạ?"

 

“Năm nay rẻ nhé!

 

Bất kỳ hương vị nào cũng chỉ 25 tệ một cân!

 

Tôm sống xào ngay tại chỗ, còn tặng thêm một bình bia tươi, một phần ?"

 

“Thế thì thực sự đắt!"

 

Mã Nhất Đan tìm một chiếc bàn trống, kéo Từ Nhâm xuống, đẩy thực đơn đến mặt cô, “Bữa tớ mời!

 

Cứ gọi thoải mái, đừng khách sáo!"

 

Đề tài nhỏ tháng đều nhờ cô giúp đỡ, nếu đừng là tiền thưởng, khéo còn giảng viên phê bình chứ.

 

Từ Nhâm hiểu tâm ý của cô , mỉm từ chối, xuống cùng cô gọi một khay tôm hùm đất hỗn hợp.

 

Hương tỏi, mười ba hương, nguyên vị mỗi loại lấy một cân.

 

Hai cô gái mảnh khảnh cùng ăn ba cân tôm hùm đất, còn gọi thêm một xiên nướng khác, điều trong mắt qua đường lẽ là khá khó tin, cứ ngỡ hương vị tôm hùm đất của quán đặc biệt ngon, thế là cũng lũ lượt gọi một phần, ăn tại chỗ, mang về, khiến ông chủ híp cả mắt.

 

“Anh Phương, buôn may bán đắt nhé!"

 

Một đàn ông trung niên vóc dáng nhỏ bé, da ngăm đen, tươi đưa cho ông chủ một điếu thu-ốc.

 

Ông chủ bảo tiếp tục xào tôm hùm đất, ông nhận lấy điếu thu-ốc châm lửa:

 

“Cũng tạm, thời tiết nóng lên , chợ đêm ăn thực sự hơn ."

 

“Anh Phương, đến..."

 

“Ý định của chú cũng hiểu, nhưng năm nay hai đứa em họ của cũng bắt đầu nuôi tôm hùm đất , hàng của đều lấy từ chỗ chúng nó cả, thực sự ngại quá!

 

Hay là chú hỏi lão Triệu xem, quầy của lão ở ngay phía ..."

 

từ chỗ lão về đây, lão cũng nguồn hàng chỗ ."

 

Nụ mặt đàn ông trung niên biến mất, chỉ còn vẻ mặt âu sầu, “Năm nay thực sự là... cả làng chúng còn trông cậy giới thiệu lối , ngờ, bản còn ốc mang nổi ốc..."

 

“Sao thế?

 

Cả làng chú đều nuôi tôm hùm đất ?"

 

“Haizz — chẳng vì năm ngoái tôm hùm đất ăn bùng nổ , ai mà chẳng kiếm tiền?

 

Đâu ngờ đều nghĩ như , dẫn đến năm nay tôm hùm đất tràn lan, bán trôi nữa ..."

 

Ông chủ bày tỏ sự thấu hiểu:

 

“Bán thì đến chợ đêm bày sạp thôi, chỉ là vất vả chút."

 

“Hại, chúng xào nấu thế nào ."

 

Từ Nhâm gần đó, cuộc đối thoại giữa ông chủ và đàn ông trung niên gần như bộ.

 

 

Loading...