Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1929

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:38:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khoảng cách từ về nhà hơn một tháng , bố cô vì dự án của tuần lễ thời trang “Phượng Vũ Hoa Hạ” mà luôn bận rộn nên cũng giục cô, chỉ dặn dò cô ăn uống đầy đủ, tối ngủ sớm đừng thức khuya.”

 

Đang sắp xếp thì điện thoại của Phong Dực gọi đến:

 

“Về cũng báo cho một tiếng để đón em.”

 

Anh hai ngày cảm, là cảm thật, sốt lên 39 độ, may mà linh dịch cô đưa, pha nước lọc uống một ly là hạ sốt ngay, cơ thể cũng gì khó chịu khác.

 

Đây cũng là vì thể chất đặc thù, đổi bình thường, một ly nước linh dịch đừng là cảm mạo, trọng bệnh cũng thể chữa kh-ỏi h-ẳn.

 

Từ Nhâm kẹp điện thoại tai tiếp tục việc trong tay trò chuyện với :

 

“Vốn định là chuyến bay ngày mai, nhưng thầy giáo nhận thông báo gấp về tham gia một cuộc họp nên đổi vé cùng luôn.

 

Anh cảm mới khỏi thì nghỉ ngơi cho , dạo giao mùa nên tự chú ý cơ thể một chút.

 

Lát nữa em về nhà một chuyến qua thăm .”

 

Lúc yên nữa, dậy vớ lấy áo khoác, cầm chìa khóa xe thẳng ngoài:

 

“Em đang ở cửa hàng ?

 

Đợi , qua đón em.”

 

Từ Nhâm:

 

“...

 

Anh vội cái gì, em về nhà mà.”

 

“Ừ, đưa em về nhà, tàu điện ngầm đổi tuyến phiền phức lắm, tiện thể mang ít hoa quả cho bác trai bác gái.”

 

Lần nào bác sĩ Lưu đến cũng mang cho một đống hoa quả, là do bố nhờ cậy, nhưng vốn mấy mặn mà với hoa quả, lúc ốm vị giác càng kém, ăn hết nhiều thế.

 

Nếu cô về nhà thì đúng lúc chọn mấy hộp quà hoa quả nhập khẩu biếu bố cô kiếp , cũng là nhạc phụ nhạc mẫu tương lai của .

 

Từ Nhâm cũng phản đối.

 

Đưa về nhận cửa nhận nhà cũng , để khỏi giục cưới mãi.

 

Bố cô thực vẫn , ngược là hàng xóm lầu lầu , những quen trong khu chung cư thường xuyên tóm lấy bố cô tán gẫu, giới thiệu đối tượng cho cô....

 

Khu Minh Xuân Hoa Uyển coi là một trong những khu chung cư thương mại phát triển sớm nhất ở Hải Thành, khi mới mở bán vì nhiều mua, chủ đầu tư là do chính phủ đầu nên một đơn vị quốc doanh hiệu quả kinh doanh bao trọn mấy tòa nhà nhà ở phúc lợi cho nhân viên đơn vị .

 

Đơn vị bỏ một phần, nhân viên bỏ một phần, tính đến thời điểm hiện tại thì vô cùng hời, nhưng dân thời đó mấy mặn mà với việc bỏ mấy vạn tệ mua nhà, dù kết hôn đơn vị đều cung cấp ký túc xá nhà tập thể, tuy chật chội một chút nhưng thắng ở chỗ miễn phí, hà tất tốn tiền oan ngoài mua nhà.

 

Bố Từ Nhâm đều là nhân viên chính thức của xí nghiệp nhà nước, đương nhiên đều tư cách mua nhà, hơn nữa lúc đó hai đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng, sớm muộn gì cũng kết hôn nên sự hỗ trợ của ông ngoại cô mua một căn hộ hai phòng ngủ ở tầng ba của khu Minh Xuân Hoa Uyển, hướng thẳng vườn hoa trung tâm của khu chung cư, kiểu nhà vô cùng .

 

Năm Từ Nhâm mười tuổi, bố cô trong một cuộc thi trắc địa quốc giành cả hai giải thưởng lớn là Giải Đặc biệt Công trình Trắc địa và Giải Khoa học Kỹ thuật Trắc địa, đơn vị khen thưởng, nhận khoản tiền thưởng đầu tiên trong đời vượt quá mười vạn tệ, đúng lúc hàng xóm đối diện nhà cô vì điều động công tác chuyển , bố cô bàn bạc một hồi lấy hết tiền lương, tiền thưởng cuối năm tích cóp trong mấy năm qua gom đủ tiền mua nhà, mua luôn căn hộ hai phòng ngủ đối diện.

 

Sau khi thông trở thành căn hộ bốn phòng ngủ như hiện tại.

 

Bốn phòng ngủ đều hướng Nam còn hai ban công, ở vô cùng thoải mái, hơn nữa đối diện khu chung cư chính là đơn vị của hai , cách nhà ông ngoại Từ Nhâm cũng chỉ vài bước chân, xung quanh chợ nông sản, chợ hàng tạp hóa, siêu thị lớn nhỏ thiếu thứ gì, cuộc sống vô cùng thuận tiện, bao nhiêu năm qua cả nhà cũng ý định đổi nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1929.html.]

Chỉ là hiện tại xung quanh nhà cao tầng mọc lên san sát, các khu nhà ở cao tầng mọc lên như nấm mưa, chủ đầu tư ý định thâu tóm khu Minh Xuân Hoa Uyển để phá dỡ cải tạo nhưng nơi đây là khu vực sầm uất trong thành phố, chi phí giải tỏa vô cùng kinh khủng, nên việc cứ trì hoãn hết năm sang năm khác, những cư dân đầu tiên chuyển đến khu giờ đều trở thành già.

 

Người già gặp già thích nhất là bàn tán về chủ đề con cái, cháu chắt.

 

“Lão Từ, mua thức ăn ?

 

Lâu lắm thấy con bé Nhâm nhà ông, nó nghiệp chứ?

 

Có đối tượng ?”

 

Từ Bình Xuyên xách giỏ thức ăn từ chợ nông sản về, hôm nay tuy cuối tuần nhưng ông ngoại cô mấy ngày ngã chân tiện, bà ngoại một chăm sóc cũng sợ bà mệt nên khi bàn bạc với vợ đón hai cụ về nhà ở tạm.

 

Ông xin nghỉ phép năm chợ mua ít thủy sản nước ngọt, trưa nay mấy món hai cụ thích ăn.

 

Thế là kịp tòa nhà lão Ngô cùng phòng ban đây gọi .

 

Từ Bình Xuyên hớn hở :

 

“Nhâm Nhâm dạo bận, đúng là một thời gian về .

 

Tốt nghiệp thì sang năm, đối tượng thì tùy nó thôi, chúng giục nó.”

 

“Sao giục chứ?”

 

Lão Ngô đồng tình với lời của bố Từ, “ cho ông nhé, tuổi càng lớn càng khó tìm, nhất là Nhâm Nhâm còn là nghiên cứu sinh, học vấn cao, xinh , yêu cầu cao với đằng trai là bình thường, nhưng tuổi tác rốt cuộc cũng ở đó, càng về càng khó tìm...”

 

Bố Từ trong lòng sốt ruột, cái túi giấy trong giỏ, tôm sông ch-ết nhỉ?

 

Lúc chọn rõ ràng từng con đều còn sống khỏe, đừng để xách về nhà ngộp ch-ết.

 

Nhịn cắt lời đối phương:

 

“Lão Ngô ...”

 

“Lão Từ ông cần nữa, Nhâm Nhâm lớn lên, chuyện đại sự cả đời của nó ông vội vội, thế , một đứa cháu trai bên nhà vợ , năm nay 33 tuổi, thanh niên là một giỏi giang, mới hơn ba mươi tuổi công ty riêng , tuy vẫn đang trong giai đoạn khởi nghiệp ban đầu nhưng về ngành công nghệ mà nhà nước đang sức phát triển, tương lai tiền đồ vô cùng rộng mở...”

 

“Lão Ngô ông đang tiếp thị đứa cháu họ bên nhà vợ ông ?”

 

Lúc một phụ nữ nghỉ hưu tới, là bà Mã hàng xóm lầu nhà họ Từ, “Lão Từ ông đừng ông khoác lác, thanh niên trong miệng ông ly hôn một , hơn nữa còn là ở quê...”

 

“Ly hôn cái gì!

 

Bà đừng bừa, chỉ là mới lĩnh chứng thôi, vẫn chính thức tổ chức tiệc cưới, ở chỗ chúng thế tính là kết hôn.”

 

Lão Ngô vẻ mặt vui đính chính, “Vả ở quê thì ?

 

Lão Từ chẳng cũng xuất từ nông thôn ?

 

Bà chê con rể ở quê, lão Từ sẽ chê , nếu chẳng là đang chê chính bản ông ...”

 

Từ Bình Xuyên:

 

“...”

 

 

Loading...