Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1943
Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:38:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thông báo đưa , tất cả những từng nghi ngờ đều im lặng.”
Đây thực sự là đang coi việc từ thiện như một sự nghiệp để thực hiện!
Cộng đồng và trạm cứu hỏa ngay lập tức xin và một nữa gửi lời cảm ơn đến sự đóng tặng của những công dân nhiệt huyết.
Để bày tỏ sự hối , họ chỉ tự đến mà còn vận động những xung quanh đến ủng hộ cửa hàng 17 phố chợ đêm.
Lần , cửa hàng 17 phố chợ đêm chỉ nổi tiếng ở Hải Thành mà vang danh khắp cả nước, ngày càng nhiều khách hàng từ phương xa tìm đến.
Những khách quen trung thành:
“..."
Thật cảm ơn các quá cơ!
Làm chúng xếp hàng dài hơn , còn thường xuyên cướp hàng.
“Sóng gió quyên góp" xôn xao mạng suốt hơn một tháng, gia đình họ Từ cũng khó.
Tuy nhiên, họ tin tưởng con gái , việc quyên góp là xuất phát từ lòng thành, tuyệt đối vì cái gọi là “xây dựng hình tượng" như mạng , và cũng thể tham gia bất kỳ tổ chức lộn xộn nào.
Vì , bất kể ai nghi ngờ, họ đều dứt khoát bác bỏ:
“Không thể nào!"
Ông già họ Ngô mắng cho nghẹn lời:
“Lão Từ, chuyện chỉ , bên ngoài ai cũng thế cả.
Hơn nữa, Nhâm Nhâm là một nghiên cứu sinh, còn bắt đầu , chỉ dựa chút lương trợ cấp mà giáo sư đưa cho thì nuôi sống bản còn khó, lấy nhiều tiền thế mà quyên góp?"
Từ Bình Xuyên:
“Nhâm Nhâm tiền, nhưng con rể tiền ?
Con rể bỏ tiền, con gái bỏ sức, hai đứa đồng tâm hiệp lực kiếm tiền để phản hồi xã hội ?"
“..."
Ông già họ Ngô mắng cho á khẩu.
Nghĩ thì đúng thật, con rể tương lai của lão Từ thực sự giàu, mua nhà cưới những thanh toán bộ một mà còn mua tận hai căn, một căn ở khu gần trường học điểm, một căn biệt thự hướng sông.
Cùng là bố vợ, ông gặp con rể giàu và hào phóng như thế chứ?
“Lão Từ, là con rể tương lai của ông giàu như thế, quyên góp chút gì cho khu phố chúng ?"
Trưởng ban quản trị khu phố nửa đùa nửa thật :
“Sắp đến lượt khu phố cải tạo lớp sơn bên ngoài , nhưng phương án lắp thêm thang máy đến giờ vẫn thể cư dân đồng ý, thì ai cũng chẳng chịu thiệt.
Nếu con rể ông chịu đóng góp chút kinh phí cho khu phố thì mấy!"
Chi phí lắp thêm thang máy cho các khu chung cư cũ, phần lớn do chính quyền thành phố chi trả, nhưng mỗi hộ dân cũng đóng góp một phần.
Đây là việc đối với cư dân khu chung cư cũ, đặc biệt là những cư dân cao tuổi sống ở tầng cao, nhưng vấn đề hiện tại là cư dân tầng thấp chia sẻ chi phí, cho rằng ở tầng thấp, lắp thang máy cũng quan trọng, leo cầu thang bộ cũng chẳng mệt, việc chia đều rõ ràng là chịu thiệt, đóng ít thì họ đồng ý.
cư dân tầng cao đóng nhiều, cho rằng khi thang máy lắp xong, sử dụng của cư dân tầng thấp cũng ít, tại họ đóng nhiều hơn?
Dẫn đến ý kiến thống nhất, ban quản trị cũng đau đầu nhức óc.
Từ Bình Xuyên cau mày, lời của trưởng ban cứ như thể con rể ông tiền thì đương nhiên quyên góp , chẳng là đang đạo đức giả ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1943.html.]
Trưởng ban quản trị thấy ông đáp lời, trong lòng khỏi chút bực bội.
Ông thế là vì lợi ích của thể cư dân, hề chút tư lợi nào.
Con rể ông tiền, quyên góp một chút thì ?
Chẳng cũng là việc ?
Từ Bình Xuyên thèm để ý đến ông .
Trong lòng ông hiểu rõ:
“Con rể tiền là do bản nó năng lực, thể dùng đạo đức giả để chiếm tiện nghi của nó ?”
Vì , khi về nhà, ông bàn bạc với vợ, hai vợ chồng thống nhất ý kiến, định nhắc chuyện với con gái và con rể, tránh chúng khó xử.
Mã trưởng ban thấy Từ Bình Xuyên nể mặt như , chút thẹn quá hóa giận, cố tình lôi kéo lão Ngô và những khác để chèn ép nhà họ Từ, nhất là cho nhà họ Từ sống ở đây thoải mái, như họ mới thấy thoải mái.
Không ngờ mới bắt đầu triển khai kế hoạch , tin nhà họ Từ sắp chuyển nhà.
Xe của công ty chuyển nhà chạy khu phố, dừng ngay cửa tòa nhà của gia đình họ Từ, hàng xóm láng giềng mới hôm nay nhà họ Từ chuyển .
Ngày hôm nay đúng là ngày , nhưng cũng đột ngột quá nhỉ?
“Không đột ngột ."
Từ Bình Xuyên hì hì ở lối lên cầu thang, giám sát nhân viên công ty chuyển nhà khiêng đồ đạc ngoài, tiện thể trò chuyện với hàng xóm vài câu:
“Căn biệt thự mà con rể mua cho chúng sửa sang xong từ lâu , đều dùng vật liệu xanh thiện với môi trường, thông gió gần ba tháng .
Vốn dĩ chúng định đợi Tết mới chuyển, nhưng chẳng là chồng của Nhâm Nhâm khi về nước đặt một căn nhà nghỉ dưỡng năm phòng ngủ hai phòng khách ở khu suối nước nóng xa khu biệt thự, mời cả gia đình chúng qua đó ngâm suối nước nóng, Tết cũng dự định đón ở đó.
Nghĩ bụng tuổi già thường xuyên ngâm suối nước nóng cũng cho sức khỏe, bố vợ đây cũng cơ hội hưởng thụ như , nên quyết định chuyển nhà sớm luôn."
“..."
Cứ thế, nhà họ Từ chẳng thèm cho Mã trưởng ban và mấy thành viên ban quản trị ý kiến với nhà lấy một cơ hội, dứt khoát chuyển một cách gọn gàng.
Trong kỳ nghỉ Tết, họ ở cùng thông gia mới về nước tại căn nhà nghỉ dưỡng ở khu suối nước nóng, hàng ngày ngâm suối nước nóng, chơi bài, hai gia đình nhanh ch.óng trở nên thiết.
Ăn Tết xong, họ chuyển đến khu Phong Hà Nhã Uyển, từ đó định cư lâu dài ở đây để dưỡng già.
Bức tường chung giữa ba căn nhà liền kề đục một lối nhỏ để thuận tiện qua thăm hỏi, việc gì chỉ cần gọi một tiếng là thấy ngay.
Từ Nhâm và Phong Diệc Tết vẫn bận rộn đến mức chân chạm đất.
Một sắp nghiệp, chuẩn đồ án nghiệp, cân nhắc định hướng việc , còn quán xuyến hướng kinh doanh của cửa hàng 17 phố chợ đêm;
Một thì công ty công nghệ mới thành lập, giai đoạn đầu nhiều việc lo, bác sĩ Lưu dù giỏi đến cũng thể một gánh vác hết công việc của cả một công ty, vì tuyển dụng, phỏng vấn, phân chia vị trí công tác, sắp xếp đào tạo...
Những việc khác đều thể giao cho bác sĩ Lưu quản lý, nhưng việc phỏng vấn thì vẫn đích thực hiện.
Nhà máy thức ăn chăn nuôi và nhà máy phân bón là mua giữa chừng, cùng lắm chỉ coi là con nuôi, nhưng công ty là do tự gầy dựng từ con , thể là đứa con tinh thần của và sư , đương nhiên dành đó nhiều tâm huyết.
Anh hy vọng công ty mà tự tay gây dựng, coi như con đẻ, lọt vài kẻ tâm thuật bất chính lười biếng, gian xảo.
Có Phong Diệc kiểm soát, Từ Nhâm cảm thấy yên tâm về nhân viên mới tuyển công ty.
Về phần cô, ngưỡng cửa nghiệp, quá nhiều điều cần suy nghĩ.
Giáo sư hy vọng cô sẽ nước ngoài tu nghiệp, tương lai theo con đường quốc tế, trở thành một nhà thiết kế danh tiếng tầm cỡ thế giới.
Nếu như khôi phục ký ức của tiền kiếp, lẽ cô sẽ theo lời khuyên của giáo sư, từng bước đạt thành tựu cấp đại sư trong lĩnh vực .