Đội trưởng Phó lắc đầu:
“Kết thúc vụ xuân cũng thời gian, còn nhiều đất hoang hơn nữa đang chờ chúng khai khẩn.
Các đội khai hoang khác cũng lượt đến điểm khai hoang , các đội đều đang cạnh tranh .
Huyện Phong Cốc các qua ?
Họ mới đến ba mươi thôi, đội chúng gần gấp đôi , đông như mà còn một đội ba mươi thì thử hỏi mặt mũi chúng để cho hết?
Hãy nghĩ cho kỹ mục đích chúng đến đây —— là để khai hoang!
Không để hưởng phúc!
Mọi thứ đều phục vụ cho việc khai hoang, xây nhà chỉ thể tranh thủ lúc rảnh rỗi thôi, thể sắp xếp thời gian riêng .”
“……”
Bên im lặng vài giây, trong lòng ai nấy đều than :
“Nói thì nhẹ nhàng, khai hoang đủ mệt , về nhà còn xây nhà ?”
“Đội trưởng, đội khai hoang Phong Cốc đóng quân ở thế ạ?
Cũng ở đồn Hà Oa T.ử ạ?”
Có hỏi.
“Không, họ ở một đồn khác, cách đây xa lắm.
Đến lúc đó, chúng khai hoang theo hướng đông bắc, họ khai hoang theo hướng tây bắc, bao giờ ruộng lúa khai khẩn nối liền với thì nhiệm vụ khai hoang của chúng cũng coi như thành.”
Nói đến đây, đội trưởng Phó vỗ tay, khích lệ sĩ khí:
“Hãy đưa cái nhiệt huyết thanh niên của các , tất cả hãy phấn chấn tinh thần lên cho !
Tiếp theo, chúng chia tổ nhé, mười một tổ, tổ một là vất vả nhất, là đội tiên phong mở đường, phụ trách khai hoang đúng nghĩa, cần lật tơi đất hoang đóng cứng, việc cần chút sức lực; tổ hai dùng cào sắt chỉnh lý đất lật; tổ ba nhặt bỏ đá vụn, cỏ dại trong đất, lúc tan thì cùng tổ một và hai gánh đến nơi quy định, đá vụn dùng để xây nhà, cỏ dại đem ủ phân.
Còn địa điểm xây nhà lát nữa sẽ bàn bạc với nhân viên liên lạc mới quyết định, việc vội nhé; tổ bốn phụ trách bón phân, tưới nước; tổ năm phụ trách ươm giống, cấy mạ…”
Đội trưởng Phó xong nhiệm vụ của các tổ, liền thấy “ào” một cái, đại đa hàng, các nữ thanh niên hầu như đều chọn tổ năm.
Nữ thanh niên của đội khai hoang Viễn Sơn bao gồm cả Từ Nhâm tổng cộng mười bảy , ngoại trừ Từ Nhâm yên tại chỗ nhúc nhích, mười sáu còn ngay khoảnh khắc đội trưởng dứt lời ùa về phía tổ năm.
một tổ chỉ cần mười , sáu cuối cùng thầm oán chậm chân một bước, tiếc nuối rút , lùi chọn tổ ba.
Việc nhặt đá, cỏ dại miễn cưỡng cũng , gánh về chẳng còn tổ một và tổ hai ?
Lật đất, chỉnh đất chắc chắn là các đồng chí nam chứ, tan để họ tiện đường gánh về là mà?
Còn bón phân, tưới nước thì thèm cân nhắc.
Việc bón phân hôi thối như thế, đừng bắt họ , từ xa thấy ghét .
“Từ Nhâm!
Cậu mau chọn !
Đứng ngẩn đó gì!”
Tiêu Tĩnh vui mừng vì chạy nhanh, giành một suất ở tổ năm, ngẩng đầu thấy Từ Nhâm vẫn đó, liền cuống quýt nháy mắt nhắc nhở.
Từ Nhâm:
“……”
Các tưởng ươm mầm, cấy mạ là nhàn lắm ?
Chưa chắc!
Chưa chắc!
Thật sự chắc !
Đặc biệt là cấy mạ, đầu những năm năm mươi khi cấy bằng sức , đó là việc thực sự còng lưng mà , một ngày cấy mạ xong sẽ thấy cái lưng đó còn là của nữa.
Hơn nữa, chị đây giống thiếu sức lực lắm ?
Thế là, cô thong thả bước đến vị trí của tổ một, chẳng ai chọn, cô chiếm ngay vị trí đầu tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-964.html.]
Mọi :
“……”
“Đồng chí Từ Nhâm, là cháu cân nhắc một chút?”
Đội trưởng Phó sợ cô hiểu lầm, đặc biệt lặp phân công đại khái của năm tổ một nữa, đó :
“Cháu xem, tổ một gánh vác vai trò tiên phong mở đường cho cả đội, nhiệm vụ nặng nề lắm, cứ… giao cho các đồng chí nam !
Đất hoang từng khai khẩn, các bác nông dân ở đây là đóng cứng nghiêm trọng, cỏ dại mọc đầy, một nhát cuốc xuống khéo còn cuốc trúng đá, cho nên…”
“Cháu hiểu ạ.”
Từ Nhâm , “Sức của cháu tuyệt đối nhỏ hơn các đồng chí nam , chú cứ yên tâm ạ!”
“……”
Thế thì bảo ông yên tâm ?
Nhìn cái hình gầy yếu nhỏ nhắn , gió thổi cái là cảm giác như sắp đổ.
Tiêu Tĩnh thì từng chứng kiến sức mạnh của Từ Nhâm, hai kiện hành lý lớn căng phồng như thế mà cô xách nổi, Từ Nhâm thể nhẹ nhàng vác lên vai, nhưng dù cũng là con gái, thể chọn việc nhẹ nhàng tại chọn, việc nặng nhọc chứ?
Cô nghĩ mãi thông.
Đội trưởng Phó thấy Từ Nhâm khăng khăng chọn tổ một, đành để mặc cô.
Trong lòng nghĩ dù ngày mai việc một ngày là khổ ngay, lúc đó dù ông thì Từ Nhâm cũng sẽ chạy đến xin ông đổi công việc thôi, cứ để như .
Ông phân công công việc cho những nam thanh niên còn , đó cho về nghỉ ngơi.
“Các đồng chí, hôm nay đến đây thôi, về nghỉ ngơi cho , ngày mai chính thức bắt đầu việc , dù khổ dù mệt cũng cố gắng gánh vác, tự tin ?”
“Có!”
Sau khi tan họp, Tiêu Tĩnh kéo Từ Nhâm và Hoàng Hiểu Hồng cùng về nhà họ Phương.
“Thực tớ chẳng bao nhiêu tự tin cả.”
Hoàng Hiểu Hồng lo lắng , “Cứ nghĩ đến chuyện xuống ruộng là tớ thấy tê cả tay chân, ruộng đỉa, nó hút m-áu đấy, thật ?”
Từ Nhâm gật đầu:
“Ruộng lúa thì đỉa thật, nhưng còn lâu mới đến lúc cấy mạ, bây giờ đất còn khai khẩn xong, tổ năm các chắc là sẽ sắp xếp ươm mầm .”
Tiêu Tĩnh tò mò hỏi:
“Từ Nhâm từng ruộng ?
Sao cái gì cũng thế?”
Từ Nhâm gì, trong lòng thầm bảo ruộng mà chị đây từng cấy còn nhiều hơn cơm các em từng ăn đấy!
“Ái chà!”
Bỗng nhiên, Hoàng Hiểu Hồng đập tay trán, “Quên hỏi đội trưởng bao giờ phát lương thực , tớ chỉ mang theo vài ngày lương khô, tàu ăn gần hết .”
Tiêu Tĩnh cũng mang theo nhiều lương thực:
“ cha tớ nhờ đổi mấy tờ tem lương thực quốc đều đưa cho tớ , nếu thì dùng tem lương thực của tớ đổi chút gạo mì với dân địa phương .”
Từ Nhâm :
“Không cần tìm dân làng , tớ mang theo đây.”
Về đến nơi, cô lấy túi gạo , bốc hai nắm gạo lứt, lấy một củ khoai lang :
“Tối nay nấu cháo gạo lứt nhé, nướng thêm củ khoai lang, ba đứa chia , các thấy thế nào?”
“Được chứ!”
Tiêu Tĩnh vui vẻ đáp, đó đưa cho Từ Nhâm một tờ tem lương thực, “Tớ thể chiếm hời của .”
Hoàng Hiểu Hồng đỏ mặt :
“Tớ, tớ tem lương thực.”