Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 967
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:31:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhìn xa về diện tích đất canh tác mà nhóm tiên phong khai khẩn với tinh thần tràn đầy nhiệt huyết, một linh cảm mơ hồ với ông rằng:
Cứ theo tốc độ , đừng là kịp vụ xuân, thậm chí khả năng còn vượt xa cả dân trong đồn.”
“Tóm là !”
Đội trưởng Phó đang dâng trào cảm xúc xúc động vỗ vai Từ Nhâm, “Hãy tiếp tục giữ vững tinh thần , cố gắng nỗ lực việc cho !
Đến lúc đó chú sẽ chuyện của cháu báo cáo.”
Viết báo cáo?
Từ Nhâm nhếch khóe miệng:
“Việc chắc cần thiết ạ.”
“Cần chứ, cần chứ.”
Đội trưởng Phó tưởng cô khiêm tốn, trong lòng thầm cảm thán đồng chí Từ Nhâm chỉ chịu thương chịu khó, thạo việc, mà còn thấp trọng khiêm tốn màng công trạng.
Cô càng khiêm tốn, ông càng xây dựng cô thành một điển hình —— từ nay về liệt danh sách tấm gương để đội khai hoang học tập.
Lúc ăn cơm trưa, Tiêu Tĩnh bưng hộp cơm chạy đến căn phòng đơn nhỏ của Từ Nhâm, giấu nổi sự phấn khích :
“Từ Nhâm thật sự quá giỏi luôn!
Làm vẻ vang cho chị em phụ nữ chúng !
Nghe giọng điệu của đội trưởng, nếu đội chúng cơ hội bình chọn lao động tiên tiến, chắc chắn là ứng cử viên một!”
Từ Nhâm hứng thú với danh hiệu lao động tiên tiến, cô quan tâm hơn đến món thịt hươu hun khói của .
Đại nương Phương sáng nay giúp cô hun khói nốt mấy miếng thịt còn , dùng dây thừng xâu mang qua cho cô, bảo cô treo lên xà nhà.
Từ Nhâm tặng bà một miếng nhỏ coi như tiền công, Đại nương Phương vui mừng híp cả mắt.
“Vậy đại nương bác khách sáo nhé!
Chỗ thịt của cháu, cứ ăn tiết kiệm một chút là thể ăn đến hết vụ xuân đấy.”
Từ Nhâm cũng nghĩ như .
Cô thèm thịt, nhưng thể thường xuyên tự nấu nướng bồi bổ.
Dù chỉ cách một bức tường là hai đồng nghiệp và hai đứa con gái của đại nương đang ngủ, xà nhà đều thông , chỉ cần ăn chút món mặn nóng hổi là mùi thơm sẽ bay sang phòng bên cạnh ngay.
Vì mới dùng cách để chuẩn cho chút thịt công khai.
Sau khi Đại nương Phương khỏi, Từ Nhâm ở cuối giường sưởi, kiễng chân treo thịt hun khói lên xà nhà.
Hoàng Hiểu Hồng hâm mộ ngước cô —— cùng với miếng thịt hun khói cô đang treo, nhịn :
“Treo thế sẽ mỡ chảy xuống đúng ?”
Từ Nhâm nghĩ cũng đúng, liền ngoài mượn đại nương một cái ghế băng, lên ghế dịch chuyển miếng thịt hun khói sang chỗ khác, như dù mỡ chảy xuống cũng rơi trúng giường sưởi.
Từ Nhâm vỗ tay:
“Xong xuôi.”
Hoàng Hiểu Hồng:
“……”
Cứ tưởng sẽ chia cho một ít nếm thử chứ.
Đồ keo kiệt!
Đồ bủn xỉn!
Uổng công nhắc nhở !
Tiêu Tĩnh tâm cơ gì, ngoài sự hâm mộ thì cô chỉ mừng cho Từ Nhâm:
“Bên các đồng chí nam đang bàn tán xem lúc nào gom chút lương thực đến đổi lấy một miếng thịt hun khói với đấy, Từ Nhâm, thể tiết kiệm lương thực của , gửi về phụ giúp gia đình .”
Từ Nhâm:
“……”
Tiết kiệm lương thực cho gia đình cực phẩm ăn?
Thôi , cô kẻ ngốc !
Cô hỏi Tiêu Tĩnh:
“Cậu thường xuyên tiết kiệm lương thực gửi về nhà ?”
“Chứ nữa!
Nhà tớ bốn chị em, tớ là chị cả, còn hai đứa em gái và một đứa em trai, em trai là chỗ dựa của cha , đương nhiên nuôi nó cho khỏe mạnh một chút.
Thế nên ba chị em tớ hễ gì ngon đều nhường cho em trai, thà bản chịu đói một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-967.html.]
Từ Nhâm lướt qua vóc dáng của cô , chiều cao đúng là cao hơn , nhưng cũng gầy hơn , hóa là vì tiết kiệm lương thực nên đói mà ?
“Em trai đối xử với ?”
“Nó năm nay mới mười ba tuổi, nghịch ngợm lắm, đợi lớn thêm chút nữa là điều ngay thôi.”
Từ Nhâm xong liền hiểu:
“Nghĩa là hiện tại điều ?”
Cứ đà , Tiêu Tĩnh sớm muộn gì cũng trở thành kiểu “chị gái cuồng em trai” điển hình.
Từ Nhâm nhân tiện tẩy não cô luôn:
“Tĩnh , tớ thấy ngược là đang hại nó đấy, đàn ông sở dĩ thể gánh vác trách nhiệm gia đình, phụng dưỡng cha , nuôi dạy con cái, chính là nhờ từ nhỏ chịu khổ, từng chịu khổ sẽ tinh thần trách nhiệm cao.
Cậu xem nhà kìa, hễ miếng gì ăn đều ưu tiên nó , những năm khó khăn nhất cũng chẳng để nó đói đúng ?
Cứ như lâu dần sẽ hình thành nên cái tính đến nỗi khổ cực của nhân gian.
Cứ tưởng khó khăn chẳng các chị ?
Các chị sẽ giải quyết nó.
Vậy thì gánh vác nổi trách nhiệm trụ cột gia đình ?”
“Là… là ?”
Tiêu Tĩnh mà ngẩn .
Từ Nhâm nghiêm túc gật đầu:
“Tất nhiên !
Có khổ mới vinh mà!
Chẳng lẽ hy vọng em trai tiền đồ rộng mở, vạn ?”
“Tớ đương nhiên hy vọng em tiền đồ !
Em là hy vọng của nhà họ Tiêu bọn tớ, là mầm mống duy nhất của nhà họ Tiêu mà!”
“Vậy thì đúng còn gì!”
“……”
Hoàng Hiểu Hồng cuộc đối thoại của hai , suy nghĩ chút rối loạn, khỏi tự hỏi:
“Có thật ?
Chịu thương chịu khó mới tiền đồ?
Không chịu khổ nghĩa là chí khí?”
Nghĩ bản , khi đến đây quả thực luôn phàn nàn cuộc sống quá khổ, về nhà, những lời nếu để đội trưởng thấy, một đ.á.n.h giá kém hồ sơ tổ chức của cô, về dù sắp xếp công việc thì cũng chẳng vị trí quan trọng.
Hơn nữa, lời nhận xét đó sẽ theo cô suốt đời, ảnh hưởng đến tương lai của cô bất cứ lúc nào.
Nghĩ , Hoàng Hiểu Hồng chợt tỉnh ngộ, luôn cảm thấy những lời của Từ Nhâm là đang thức tỉnh cô, em trai của Tiêu Tĩnh chỉ là cái cớ thôi.
Từ chuyện đó, ánh mắt Hoàng Hiểu Hồng Từ Nhâm đầy vẻ sùng bái như đang một bậc trưởng bối thông thái.
Từ Nhâm cô đến mức phát hoảng.
Cô gái thế nhỉ?
Không lẽ là trúng ?
Cái ánh mắt rực lửa , suýt chút nữa thì đỡ nổi.
May mà tan còn xây nhà, xây nhà xong thì cũng mệt lả , về đến nhà chỉ vật giường, gì còn sức mà sang chơi nhà nữa.
Vì thế, mỗi khi đội trưởng thổi còi tập hợp:
“Tập hợp!
Xây nhà thôi!”
Từ Nhâm luôn là đầu tiên hưởng ứng, bước chân thoăn thoắt lao ngoài, hăng hái như một chú chim tung cánh.
Mọi cái bóng dáng hăng hái của cô, ánh mắt cho hết sự phức tạp:
“Làm việc cả ngày mà vẫn tràn đầy sức sống như thế?
Đồng chí Từ Nhâm thật sự quá hăng hái luôn!
Tự thấy hổ thẹn bằng mà!”
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong chuỗi ngày khai hoang và xây nhà lặp lặp , dần dần tiến tới vụ xuân.
Nhóm tiên phong khai khẩn đất của Từ Nhâm trong mười mấy ngày khai phá một trăm mẫu đất.
Thành quả đừng là đội khai hoang, ngay cả dân làng đồn Hà Oa T.ử cũng cảm thấy thể tin nổi.