Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 982
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:31:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cách diệt muỗi diệt ruồi bằng kiểu bẫy thật đấy!”
Các lãnh đạo đều đưa lời khẳng định.
Đội trưởng Phó khen ngợi, khờ gãi đầu, mời mấy vị chỗ .
Trưa hôm đó, Từ Nhâm đảm nhận việc bếp núc, một bàn thức ăn gia đình.
Nguyên liệu ngoại trừ trứng gà là đổi của dân làng, thịt là món “thịt hoẵng” xông khói do Từ Nhâm đóng góp, còn do các đội viên tự trồng thì cũng là rau dại hái ngoài đồng ruộng.
Trứng xào ớt, rau mã lan trộn dầu giấm, tỏi mầm xào thịt xông khói, cà tím hầm đậu que, củ cải muối chua cay, và cuối cùng là một bát canh trứng hấp sóng sánh.
Những món ăn trông vẻ đơn giản nhưng khiến nhóm lãnh đạo khen ngớt lời.
“Tiểu Phó , đội viên nấu bếp tên là gì thế?”
Vị tổng biên tập ăn no uống đủ, xỉa răng hài lòng , “Tay nghề khá lắm!
thực sự giới thiệu cô đến nhà ăn đơn vị chúng bếp chính đấy.”
“Đừng mà!”
Đội trưởng Phó hoảng hốt, Từ Nhâm là trụ cột của đội, cô mà thì chẳng xa, sản lượng thu hoạch ít nhất cũng giảm một nửa.
Vừa là đồng chí Từ Nhâm, các vị lãnh đạo bật lắc đầu:
“Tiểu Phó , nữ đồng chí của đội các đúng là tầm thường chút nào!”
“Dẫm phân ch.ó nên gặp may thôi!”
Chu Hằng Xương hậm hực lầm bầm một câu.
Đội trưởng Phó thấy cũng coi như thấy.
Thành thật mà , ngay cả bản ông cũng thấy may mắn.
Nếu trong đội Từ Nhâm, nhiệm vụ khẩn hoang chắc chắn sẽ suôn sẻ như hiện tại.
Sau khi các lãnh đạo khỏi, đội trưởng Phó vỗ vai Từ Nhâm, bùi ngùi :
“Tiểu Từ , ngày hôm nay, cái tên của cô chắc chắn các lãnh đạo ghi sổ , ngày nào đó sẽ điều cô để trọng dụng đấy.”
Từ Nhâm lập tức bày tỏ thái độ:
“Đội trưởng, cháu hết, đội khẩn hoang Viễn Sơn chính là nhà của cháu!”
Đội trưởng Phó cảm động thôi, nhưng vẫn chân thành khuyên nhủ:
“Nếu thực sự bộ phận nào tiếp nhận cô, cô cứ .
Chúng lặn lội xa xôi đến Bắc Quan khẩn hoang, cho cùng chẳng cũng vì một công việc định ?”
Từ Nhâm lắc đầu:
“Cháu thích trồng trọt, mỗi buổi sáng mở mắt thấy cánh đồng đầy hy vọng là tâm trạng cháu đặc biệt .”
“...”
Cái gì?
Thích trồng trọt?
Sao thể chứ!
Đội trưởng Phó tin, chắc chắn đồng chí Từ Nhâm đang an ủi ông thôi.
Ông cảm động lau nước mắt:
“Cô tấm lòng là đủ !”
Từ Nhâm:
“...”
Chị đây thật lòng mà chẳng ai tin ?
dù đội trưởng tin , dù cô cũng dự định rời khỏi đây.
Thậm chí cô bắt đầu cân nhắc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-982.html.]
“Ba năm khi đội khẩn hoang giải tán, các đội viên trở về quê hương, cô cũng ở đây.”
Thay vì về nhà đối mặt với gia đình , thà rằng ở cánh đồng hy vọng vui vẻ trồng trọt còn hơn.
Trong cuộc thi đua đầu tiên giữa các đội khẩn hoang quốc, đội Viễn Sơn ngoài dự đoán giành chức vô địch.
Số mẫu đất khai hoang thứ nhất là chuyện hiển nhiên, sản lượng mỗi mẫu cũng nhiều hơn các đội khác, thậm chí vượt qua cả ngôi làng sản lượng lương thực cao nhất địa phương.
Điều khiến kinh ngạc tột độ.
Nếu mẫu khai hoang nhiều là nhờ sức lực lớn, đoàn kết mạnh, cần cù chịu khó thì còn giải thích , nhưng cùng là đất hoang, lương thực trồng tại sản lượng cao thấp khác ?
Hơn nữa chênh lệch hề nhỏ chút nào.
Thế là các đội khác lượt cử đại diện đến đội khẩn hoang Viễn Sơn để học hỏi kinh nghiệm.
“Lão Phó, ông mời lão nông kinh nghiệm tại địa phương giúp các ông ủ phân ?”
Đội trưởng Phó mỉm bí ẩn:
“ là liên quan đến loại phân ủ, nhưng hề mời lão nông nào giúp đỡ cả.”
“Thế thì mời ai?”
“Là phương pháp do đồng chí Từ Nhâm trong đội chúng nghĩ đấy.”
“...”
Cái tên Từ Nhâm lẽ trở thành nhân vật biểu tượng của đội khẩn hoang Viễn Sơn.
Vừa mới đến bao lâu vang danh khắp vùng với chiến tích một đấu với mười ba con sói.
Đến buổi biểu diễn văn nghệ tiết nông bận, cô dẫn đầu cái gọi là “Tranh hoa màu”, nhờ tính tân kỳ mà giành chiến thắng bất ngờ đạt giải nhất.
Còn cách diệt muỗi diệt ruồi bằng kiểu bẫy, bộ phận liên quan tham khảo, từ đó phát minh giấy dính ruồi cực kỳ hiệu quả.
Ánh mắt các đội trưởng Phó Vinh Hưng đừng là ngưỡng mộ và ghen tị đến mức nào, hận thể lôi Từ Nhâm về đội của .
thì mang , Phó Vinh Hưng bảo vệ Từ Nhâm như bảo bối, nhưng họ cũng thể đến tay trắng về , bèn sức đào bới kinh nghiệm của đội Viễn Sơn.
Phó Vinh Hưng hề giấu giếm, phương pháp ủ phân mà Từ Nhâm đưa nếu thể phổ biến rộng rãi, khiến sản lượng lương thực của các đội đều nâng cao, kho lương của đất ngày càng trù phú, chẳng trong đó cũng một phần công lao của đội Viễn Sơn ?
Ông hào phóng dẫn những đến học hỏi tham quan một vòng, hết tất cả những phương pháp thể nâng cao sản lượng.
Nghe đến đoạn , ánh mắt các đại diện dần trở nên đờ đẫn:
“Chỉ trong bốn tháng ngắn ngủi mà đội các ông nhiều việc thế ?”
“Vừa khai hoang, ủ phân, còn đào kênh dẫn nước, diệt muỗi ruồi, khai khẩn vườn rau...
Chẳng lẽ các ông ngủ ?”
Họ mà như đội Viễn Sơn thì còn lo gì chiếm chức vô địch?
Nói cho cùng là nổi thôi!
Sau một hồi cân nhắc, họ quyết định tập trung đột phá nâng cao sản lượng từng mẫu đất, những thứ khác đành bỏ qua, thực sự là lòng mà đủ sức.
Thế là, “phương pháp ủ phân kiểu mới” vốn giúp Từ Nhâm tung hoành khắp các tiểu thế giới bắt đầu phổ biến rộng rãi trong các đội khẩn hoang, lâu dân làng địa phương học tập, sản lượng lương thực vùng Bắc Quan tiến bộ vững chắc, từng bước nâng cao.
Đội khẩn hoang Viễn Sơn cũng nổi tiếng.
Nếu nổi tiếng nhờ Từ Nhâm một đ.á.n.h bại bầy sói, thì là nhờ con gần năm trăm mẫu đất khai hoang trong đầy bốn tháng, là sản lượng đè bẹp các đội khác, là phương pháp ủ phân cơ sở khoa học, là bức tranh hoa màu độc đáo, cũng như phương pháp bẫy diệt muỗi ruồi hiệu quả tuyệt vời .
Cái tên đội khẩn hoang Viễn Sơn trở thành tiêu chuẩn cho các đội khẩn hoang khắp nơi.
Đội trưởng Phó mang về hết bằng khen đến bằng khen khác, vui đến mức mặt mày rạng rỡ như gió xuân.
“Tiểu Từ, còn báo cho cô một tin nữa, phương pháp bẫy mà cô nghĩ tổ chức áp dụng .
Đây!
Đây chính là giấy diệt ruồi phát minh dựa cơ sở của cô, bắt đầu sản xuất hàng loạt .
Các đội khác dùng bỏ tiền mua, duy nhất đội chúng nhận miễn phí, đều là nhờ phúc của cô đấy!
lãnh đạo còn trao cho cô một giải thưởng phát minh nữa...”