Hệ thống lời, tạm cho Khương Minh Tâm mười điểm sức mạnh cơ thể. Thế là nàng thoải mái nhảy lên, nhận thấy thể dễ dàng lật , bèn thử xem. lúc , cổ chân của nàng một bàn tay thon dài tái nhợt bắt lấy.
Khương Minh Tâm: "...”
“Quỷ, là quỷ ?” Khương Minh Tâm sợ hết hồn, thiếu chút nữa hét to lên.
[Kiểm tra đo lường phát hiện mục tiêu 3.] Âm thanh máy móc của hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu Khương Minh Tâm.
Trong lòng Khương Minh Tâm dám tin, hỏi : "Ngươi là là quốc sư?"
Lúc , nàng thấy rõ ràng tướng mạo của mặt đất. Thân hình gầy yếu, thon thả cao ráo, mang theo chút tiên khí mờ ảo và cao ngạo thể với tới. vì tình thế chật vật như lúc , cả toát lên khí chất mong manh, dễ vỡ tùy đùa bỡn.
[Nghiêm túc mà là đợi tuyển quốc sư. Chờ lão quốc sư c.h.ế.t mới thể kế vị trở thành quốc sư.]
“Khương Minh Tâm xem thử thở của : "Không quốc sư ở Đại Tấn địa vị cao thượng lắm ? Sao rơi tình cảnh như .”
[Hệ thống , mời kí chủ tự thăm dò.]
Khương Minh Tâm nên lời: "Bỏ , bỏ , hỏi ngươi cũng vô dụng.”
Sau khi nàng nâng nam nhân dậy, sự chỉ dẫn và trợ giúp của hệ thống, nàng đưa phủ Uy Viễn Hầu.
Trong thư phòng, Khương Minh Hiên đang giúp Uy Viễn Hầu xử lý công vụ.
"Thế t.ử, mua về ." Người hầu cận ghé sát tai nhỏ.
Bàn tay đang của Khương Minh Hiên khựng , một lát , tiếp tục như thường lệ. Hắn rũ mi mắt, bảo: "Ừ! Để ở ?"
"Thuộc hạ dám đưa hầu phủ, chỉ cho đó ở viện bên ngoài của ngài."
"Được, . Ngươi lui !"
Sau khi hầu rời , Khương Minh Hiên cũng còn tâm trí xử lý công vụ nữa. Hắn buông b.út dậy ngoài viện, nhíu mày như đang suy nghĩ gì đó.
Trong viện của hầu.
Khương Minh Tâm chăm sóc quốc sư suốt nửa đêm, khó khăn lắm mới chợp mắt một lúc. Khi trời tờ mờ sáng, nàng tiếng ho cho tỉnh giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/148.html.]
Nàng nhíu mày, dậy xem xét tình hình của quốc sư.
Dường như ho một cách khó khăn. Người căng cứng, bàn tay thon dài trắng bệch cũng nắm c.h.ặ.t , thể thấy đang cố gắng kiềm chế cảm giác ngứa họng.
"Ngài thấy thế nào ?" Khương Minh Tâm lấy một chiếc khăn sạch, vắt khô nước giúp lau mồ hôi mặt.
"Ta..." Quốc sư tỉnh táo. Hắn tránh động tác của Khương Minh Tâm, nhận lấy chiếc khăn từ tay nàng: "Cảm ơn cô nương cứu . Ta tự ."
Khương Minh Tâm khựng cử chỉ . Nàng nhận sự thoải mái của . Nàng mím môi, nở một nụ ôn hòa: "Được.” Giọng nàng dịu dàng: "Công t.ử, ngài còn chỗ nào thoải mái nữa ?"
Sau khi lau sạch mặt, quốc sư chậm rãi trả khăn cho Khương Minh Tâm. Nắng mai chiếu rọi phòng, qua đó thể thấy rõ gương mặt tái nhợt và yếu đuối chìm trong bóng tối của . Rõ ràng đều mang khí chất phiêu diêu thoát tục, nhưng đôi môi mỏng đỏ tươi cho toát lên vẻ quyến rũ kỳ lạ.
Một vẻ phân biệt nam nữ. Đàn ông yêu sắc nữ nhân, nữ nhân tự nhiên cũng yêu sắc nam nhân. Khương Minh Tâm dòm đến mức thể rời mắt, cứ chằm chằm quốc sư mà hề chớp mắt lấy một .
"Cô nương." Có lẽ ánh của Khương Minh Tâm quá đỗi nóng bỏng, mà bản quốc sư nhạy bén nên thể cảm nhận chút gì.
"Ồ! Ồ!" Khương Minh Tâm giật tỉnh , ngượng ngùng đỏ mặt.
"Thân thể vẫn , chỉ là cảm lạnh một chút, tự điều dưỡng vài ngày sẽ khỏi thôi. Cô nương cần lo lắng cho nữa." Hắn trả lời câu hỏi lúc nãy của nàng.
"À! Thế ?" Khương Minh Tâm vô thức phản đối, nàng rõ phận thực sự của , cũng chẳng đơn giản, chắc chắn biện pháp bảo vệ bản . tối qua để ấn tượng quá sâu sắc trong nhận thức của nàng, con trai yếu ớt và đáng thương. Ngay cả lúc , vẫn ho ngừng , đôi môi đỏ tươi cứ tràn đầy sắc màu mê hồn. Một mỹ nhân bệnh tật yếu ớt như khiến Khương Minh Tâm luôn cảm thấy sẽ giống như Lâm , cơn ho biến chứng thành bệnh lao, sẽ tỉnh nữa.
Nghe khó khăn mím môi, đột nhiên tỏa sự lạnh lẽo và xa cách.
"Đây là ?" Hắn chậm rãi dậy, chút khó khăn bước xuống giường. Dường như tấm vải trắng che mắt hề ảnh hưởng đến thị lực của , đến bên cửa sổ như một bình thường. Ánh nắng ấm áp bên ngoài chiếu lên , hưởng thụ ánh nắng mà ngước cao khuôn mặt.
"Đây là biên cương, phủ Uy Viễn Hầu." Khương Minh Tâm mê hoặc, ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của .
"Ừ!" Thì là phủ Uy Viễn Hầu, nhẹ nhàng nhíu mày.
Xem , rời khỏi đây sớm mới .
"Ta tên là Thẩm Trọng, cô nương xưng hô thế nào? Đợi an về nhà, sẽ báo đáp cô nương." Quốc sư, , nên gọi là Thẩm Trọng. Hắn nhẹ giọng hỏi Khương Minh Tâm.
'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'
"A?" Khương Minh Tâm ngẩn ngơ mở miệng: "Ta tên, tên là…"
"Hệ thống, ngươi nên tên thật tên của cơ thể ?" Khương Minh Tâm lo lắng gọi hệ thống.
[Đây là nhiệm vụ chinh phục của chủ nhân, xin chủ nhân tự cân nhắc. Tuy nhiên…] Âm thanh máy móc của hệ thống ngừng một chút: [Quốc sư vị trí cao quyền trọng. Một khi trở về vị trí vốn , nhỡ điều tra những chuyện cụ thể trong thời gian , đều thể phát hiện chuyện chủ nhân dối một cách dễ dàng. Dù , phận thật của chủ nhân chỉ là một cô nương con vợ lẽ giam cầm trong hậu viện. Không thể nào trong thời gian ngắn chạy chạy giữa kinh thành và biên cương ]