Quả nhiên, đây khi hợp tác với Thái t.ử lựa chọn g.i.ế.c c.h.ế.t mà chỉ đuổi Khương tiểu thư hề tổn hại một sợi lông tóc biên cương là đúng đắn. Nhìn thái độ của thế t.ử Uy Viễn Hầu, khó để thấy bộ Hầu phủ cưng chiều Khương tiểu thư đến mức nào. Nếu khi đó bọn họ thực sự quá, e rằng bây giờ phủ Uy Viễn Hầu cùng họ đối địch .
Mặc dù bọn họ sợ gì phủ Uy Viễn Hầu, nhưng trong lòng dân chúng Đại Tấn, phủ Uy Viễn Hầu vẫn quan trọng. Nếu cần thiết, bọn họ cũng dại gì mà đối đầu với bá tánh trong thiên hạ.
Ba ngày nhanh ch.óng trôi qua, trong ba ngày đó, Khương Minh Hiên vì để giảm hứng thú của Minh Châu đối với Thẩm Trọng. Vậy mà thực sự tìm đến vài nho sinh trắng trẻo công danh. Mỗi đều vẻ ngoài tuấn tú, nếu Thẩm Trọng, thể Minh Châu sẽ thấy hứng thú với mấy . nhất , Minh Châu cũng chẳng mấy hứng thú, nhanh ch.óng trả về cho Khương Minh Hiên.
Mỗi trả về, sắc mặt Khương Minh Hiên đều tối sầm như hù c.h.ế.t .
Rất nhiều nhịn nên vung tay ném mạnh những đồ vật xung quanh mấy nho sinh đó.
"Thật vô dụng, ngay cả lòng của tiểu thư cũng giữ ."
Mấy nho sinh đó cũng tủi lắm chứ. Bọn họ ép buộc theo Khương Minh Hiên, dùng tài năng của để lấy lòng một nữ nhi khuê các thì , giờ còn Khương Minh Hiên khinh thường. Dù cho bọn họ nghèo khó, địa vị cao, nhưng ít nhất cũng công danh chính thức.
'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'
Khương Minh Hiên phiền muộn, cho dẫn những nho sinh đó .
Hôm nay là ngày thứ ba, Minh Châu dậy sớm, lệnh cho hạ nhân mang y phục theo nàng đến gặp Thẩm Trọng.
"Khương tiểu thư." Thẩm Trọng cúi đầu chào Minh Châu.
Minh Châu gật đầu, lệnh cho mấy phía : "Thay y phục cho trang điểm một chút."
Thẩm Trọng nhíu mày, trong lòng cảm thấy bài xích. nghĩ đến cảnh ngộ hiện tại của , chỉ thể thở dài gật đầu.
Những hạ nhân theo Minh Châu bận rộn Thẩm Trọng một lúc, một khắc , gương đồng lớn còn thấy bóng dáng nam t.ử tuấn tú tóc bạc nữa. Thay đó là mỹ nhân lạnh lùng trong trang phục váy cao eo, tóc b.úi cao. Mỹ nhân nhíu mày, dường như mang theo một nỗi buồn thể xua tan.
"Đây là..." Sau khi hạ nhân trang điểm xong, Thẩm Trọng sờ sờ tóc : "Các b.úi tóc cho kiểu nữ t.ử. Còn..."
Thẩm Trọng theo cổ áo sờ xuống : "Còn mặc váy áo của nữ t.ử?"
Minh Châu trả lời .
Minh Châu thích thú tiến gần Thẩm Trọng, ngón tay mảnh mai trắng trẻo nhẹ nhàng nâng cằm , giống như một công t.ử phóng túng đang trêu đùa mỹ nhân: "Quả nhiên nhầm, ngươi hợp với nữ trang."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/156.html.]
Thẩm Trọng chịu: " ."
"Ta quan tâm ngươi ." Minh Châu cảnh cáo, siết c.h.ặ.t cằm Thẩm Trọng, kiễng chân tiến gần , cả hình nhỏ nhắn như hòa lòng đó: "Bây giờ ngươi là của , bổn tiểu thư bảo ngươi gì ngươi nấy, đừng điều mà cái , cái . Ngươi thì , nhưng kết cục của ngươi thì ! Cái đó bổn tiểu thư dám bảo đảm ."
Thẩm Trọng: "..."
"Được , mỹ nhân, nên cùng bổn tiểu thư dự tiệc thôi." Sau khi buông lời tàn nhẫn xong, Minh Châu nở nụ , vui vẻ nắm tay Thẩm Trọng kéo ngoài.
Bàn tay nhỏ nhắn mịn màng nắm lấy bàn tay to lớn thon dài trắng trẻo, thế mà cho cảm giác hài hòa khó tả.
Thẩm Trọng bình tĩnh theo Minh Châu, phản kháng, khiến thể hiểu thấu tâm tư sâu kín của lúc là gì.
Buổi tiệc hôm nay là do đích nữ là của một tứ phẩm tham tướng tổ chức. Khi Minh Châu xe ngựa oai vệ đến địa điểm mở tiệc chiêu đãi, tới nơi cung kính mời .
Mỗi khi dự tiệc Minh Châu đều mang mạng che mặt, cũng là nàng sợ mấy , chỉ là nàng cảm thấy cần thiết phô trương mà thôi. Biên ải chỉ một đám lâu la, chẳng ai xứng với nàng, nàng lãng phí thời gian cùng bọn họ tranh luận gì cả.
Vì thế, dung nhan tuyệt thế của Minh Châu chỉ truyền miệng trong đám phu nhân, tiểu thư. Còn về việc vì bọn họ tình nguyện giúp Minh Châu che giấu, đương nhiên là vì nhan sắc quá nguy hiểm đối với bọn họ. Trong lòng các nàng cũng hiểu rằng, đối mặt với mỹ nhân như , nam nhân nào khi gặp mặt mà thể cầm lòng . Thay vì để hài t.ử nhà ngày đêm mong nhớ như điên, còn bằng giấu diếm bọn chúng ngay từ đầu.
"Khương tỷ tỷ." Chủ nhân buổi tiệc Tào tiểu thư bước tới chào hỏi với Minh Châu.
Minh Châu nhàn nhạt liếc nàng một cái, kiêu ngạo .
Dù trong lòng Tào tiểu thư vui nhưng cũng thể tránh khỏi thu hút bởi đôi mắt lộ ngoài của Minh Châu.
"Vị là..." Nhìn thấy Thẩm Trọng theo phía Minh Châu, Tào tiểu thư ngạc nhiên.
Người trông thật kỳ lạ, mái tóc dài màu bạc kỳ dị, thế nhưng nàng gương mặt thì rõ ràng thể thấy tuổi tác lớn.
"Ồ! Người là nô bộc mới của thôi, ? Ở đây của ngươi quy tắc cho phép mang nô bộc sủng ái trong nhà đến dự tiệc ?" Minh Châu .
Vẻ mặt Tào tiểu thư cứng đờ: "Đương nhiên là . Xin mời Khương tiểu thư trong." Nàng nghiêng , nhường đường cho Minh Châu.
Minh Châu hừ lạnh, như một con chim hoàng yến kiêu ngạo kêu chíp chíp, vung vẩy đôi cánh nhỏ vênh váo tự đắc bước trong.
"Tiểu thư." Nha phía Tào tiểu thư thấy khó hiểu: "Nếu thích Khương tiểu thư, nào cũng mời Khương tiểu thư đến ?"