"Ngươi hiểu..." Vẻ mặt Tào tiểu thư thâm trầm phức tạp khó tả.
Với dung nhan của Khương Minh Châu, nữ nhân nào thấy mà cảm thấy tự ti, ghen tị. cũng chính vì vẻ ngoài như , nữ nhân nào thể từ chối . Đó là lý do vì mà các nàng dù chán ghét nàng nữa, chỉ cần tìm cơ hội thì bọn họ đều giống như điên mà gửi thiệp mời cho Minh Châu.
Có đôi khi nữ nhân phức tạp như đấy, thể cùng lúc tồn tại cảm xúc ghen ghét và yêu thích.
Giống như , Minh Châu là phận cao nhất, ở vị trí đầu tiên. Do tâm tư phức tạp của các phu nhân, tiểu thư, nàng dùng một tấm màn mỏng che khuất thể và gương mặt nàng.
Đây là Khúc Thủy Lưu Thương, cả quá trình Minh Châu đều cảm thấy cực kỳ hứng khởi. Với sự giúp đỡ của Thẩm Trọng, nào nàng cũng giành chiến thắng mà hề mất sức, quả nhiên đến cuối cùng cũng đoạt giải nhất.
Lúc trở về Minh Châu hớn hở thôi, nắm lấy bàn tay to lớn của Thẩm Trọng: "Ngươi xem ngươi cái gì, bổn tiểu thư đây đều thể thỏa mãn ngươi."
Thẩm Trọng cau mày lắc đầu.
Bây giờ chỉ nhanh ch.óng cởi bỏ bộ y phục hợp xuống thôi.
Ngay khi đang định mở miệng, bên ngoài xe ngựa bỗng vang lên tiếng náo loạn, tiếp đó là tiếng của hộ vệ: "Bảo vệ tiểu thư."
"Sao ?" Minh Châu rõ chuyện gì, theo bản năng lập tức vén màn xe lên ngoài.
ngay khi nàng kéo một khe hở, một mũi tên sắc nhọn bất ngờ b.ắ.n trong xe ngựa, suýt chút nữa b.ắ.n trúng Minh Châu. Nếu nhờ Thẩm Trọng kéo nàng , chỉ sợ Minh Châu gặp Diêm Vương .
"A!" Minh Châu sợ hãi hét lên.
"Câm miệng." Thẩm Trọng nghiêm mặt, lấy tay bịt miệng Minh Châu.
Minh Châu sợ hãi, hai mắt giàn giụa m.ô.n.g lung, đáng thương Thẩm Trọng gật đầu.
Đáng tiếc Thẩm Trọng đến gương mặt của nàng, đương nhiên cũng bỏ lỡ cảnh tượng mỹ nhân rưng rưng rung động lòng .
"Bắt sống đích nữ của Uy Viễn Hầu, chủ nhân sẽ thưởng vạn lượng bạc hoàng kim, thăng ba cấp." Bên ngoài vọng giọng nam xa lạ trầm thấp thô lỗ.
Bắt sống? Minh Châu dọa đến nỗi run rẩy, như con mèo nhỏ tìm kiếm sự bảo vệ, theo bản năng lập tức chui rúc lòng Thẩm Trọng.
Thẩm Trọng cau mày, trong mũi tràn ngập hương thơm mê của Minh Châu, cho cơ thể của bắt đầu nóng lên.
Theo bản năng đẩy Minh Châu , nhưng nàng bởi vì sợ hãi mà ôm càng c.h.ặ.t hơn.
"Sao ngươi đẩy ." Minh Châu vui, giọng nức nở, hai mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung Thẩm Trọng lên án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/157.html.]
'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'
Thẩm Trọng bất đắc dĩ hít sâu một , mặc kệ hành động của Minh Châu. Bàn tay to lớn của ôm lấy Minh Châu, nhắm mắt phân tích tiếng động xung quanh, suy nghĩ cách đột phá vòng vây.
lúc , mấy hộ vệ bên ngoài của Minh Châu đám bắt nàng g.i.ế.c sạch.
Một gã đàn ông cao lớn mặt đầy sẹo râu quai nón, dữ tợn, dùng thanh đao lớn đẩy mở màn xe: "Lão bất t.ử Uy Viễn Hầu g.i.ế.c bao nhiêu trong tộc của bọn , hôm nay lão t.ử nhất định xem nữ nhi bảo bối ông che chở trông như thế nào."
Vừa , ý trong xe ngựa
khi đối mặt với dáng vẻ mỹ nhân run rẩy của Minh Châu, khóe miệng gã cứng đờ.
Tiên nữ, đây là tiên nữ ?
Thấy nam nhân vẻ mê hoặc, hai mắt Minh Châu tối sầm: "Ngươi, ngươi thể đừng hại , là nữ nhi của Uy Viễn Hầu, vô tội."
"Đương nhiên." Gã mặt sẹo đáp theo bản năng.
Gã tựa như hung thần ác sát về phía Thẩm Trọng: "C.h.ế.t tiệt, thì tiểu nương da* chắc là nữ nhi của Uy Viễn Hầu đúng chứ! giống lão gia hỏa chút nào .”
*là một cách tính miệt thị trong tiếng Trung, ám chỉ một cô gái trẻ với thái độ coi thường hoặc khinh miệt. Từ thường dùng để chỉ trích hoặc lăng mạ, tương đương với những từ như "con nhỏ" hoặc "đứa con gái" trong tiếng Việt khi diễn tả sự khinh bỉ.
Thẩm Trọng nhíu mày, khi Minh Châu phủ nhận phận của , đẩy chuyện sang cho , trong lòng cực kỳ khó chịu. Bàn tay to của vô thức siết c.h.ặ.t eo nhỏ của Minh Châu.
"Ta đau." Minh Châu sức lực của khó chịu, đáng thương xin tha.
"Mẹ kiếp." Gã mặt sẹo chịu cảnh mỹ nhân chịu uất ức, gã dùng chuôi đao đ.á.n.h về phía Thẩm Trọng: "Lão già đó gì, nữ nhi cũng gì. Cô nương mảnh mai như , ngươi thể nhẫn tâm bắt nạt nàng hả?”
Không gian trong xe ngựa nhỏ hẹp, Thẩm Trọng chỗ tránh, tên mặt sẹo đ.á.n.h trúng.
Tức thì, gương mặt tuấn tú của Thẩm Trọng tràn đầy vẻ lạnh lùng.
"Còn mang cái mạng trắng giả thần giả quỷ..." Gã mặt sẹo đầy ác ý: "Để lão t.ử xem rốt cuộc ngươi là quỷ." Gã xong lập tức vươn tay tháo mảnh vải mắt Thẩm Trọng, nhưng Thẩm Trọng cau mày tránh .
Ngay lúc , tình hình bên ngoài đám khống chế đổi. Lại một đám mặc đồ đen xa lạ chạy đến, vọt cùng những c.h.é.m g.i.ế.c lẫn .
Một giọng trong trẻo vang lên: "Khương tiểu thư đừng sợ, chúng là bằng hữu của thế t.ử Uy Viễn Hầu, cố ý đến đây để cứu nàng."
Hai mắt Minh Châu sáng lên, nương theo khe hở của màn xe ngoài, quả nhiên thấy cảnh c.h.é.m g.i.ế.c đang nghiêng về một phía.
Gã mặt sẹo thấy tình hình , lộ vẻ mặt hung ác, trong nháy mắt lập tức nảy sinh ý định g.i.ế.c c.h.ế.t Thẩm Trọng.
"Mẹ nó, nếu lão t.ử đưa ngươi , bây giờ lập tức g.i.ế.c ngươi, để lão già Uy Viễn Hầu nếm thử mùi đau khổ khi kẻ đầu bạc tiễn đầu xanh." Nói lập tức đ.â.m một đao tim Thẩm Trọng, Thẩm Trọng nghiêng tránh né, nhưng vẫn cương khí do đại đao cuốn lên cào một cái, khiến miếng vải trắng che mắt c.h.é.m đứt.