Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê - 161

Cập nhật lúc: 2026-04-20 21:33:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uy Viễn Hầu kinh hãi: "Con gì?"

"Con gì cả." Khương Minh Hiên sẽ trực tiếp trả lời ông những vấn đề : "Con chẳng qua là cảm thấy, biên quan đối với Đại Tấn quá mức quan trọng. Không nên trở thành nơi để kẻ lòng quấy nhiễu mưa gió, chỉ khi nhà Khương gia chúng nắm ở trong tay, mới thể ngăn chặn hết thảy."

"Ta..." Trong lòng Uy Viễn Hầu đấu tranh, nghĩ đến Minh Châu vô tội. Chỉ cần nhớ đến nữ nhi thương yêu suốt mười mấy năm thể đang chịu đựng đau khổ, cảm giác hổ thẹn ở trong lòng ông dần dần tan biến.

Ông nhắm mắt , thẳng thắn trả lời, chỉ là thêm gì, coi như ngầm đồng ý với hành động tiếp theo của Khương Minh Hiên.

Sau khi rõ thái độ của Uy Viễn Hầu, Khương Minh Hiên xoay ngoài.

Hắn nhanh ch.óng hành động, tìm Minh Châu càng sớm càng .

Thậm chí hiện tại còn dám chợp mắt, chỉ sợ rằng trong giấc ngủ sẽ lỡ mất tin tức của Minh Châu.

Ở kinh thành, phủ Uy Viễn Hầu.

Khương Minh Tâm đang dài nhuyễn tháp phơi nắng, đ.á.n.h đòn đến c.h.ế.t quá kinh khủng, để trong lòng nàng một bóng ma tâm lý nặng nề.

[Cảnh báo, cảnh báo. Mục tiêu ba đang hấp hối!] Âm thanh cơ học của hệ thống đột nhiên vang lên ch.ói tai.

'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'

Khương Minh Tâm giật , suýt chút nữa lăn khỏi ghế mềm.

"Cái gì, cái gì? Chuyện gì xảy ?" Nàng lật đật hỏi hệ thống.

Hệ thống cũng lo lắng: [Ký chủ nhanh lên, nhanh lên! Mục tiêu ba đang nguy kịch, sắp c.h.ế.t !]

"Gì cơ? Sao như ?" Mục tiêu ba? Chẳng là Thẩm Trọng ? Tiểu tiên nam như , tính mạng nguy kịch?

[Không kịp giải thích nữa, chúng xuất phát ngay.] Hệ thống xong, Khương Minh Tâm còn kịp đồng ý hệ thống bắt lấy tinh thần thể, ném đến phạm vi ngàn mét quanh nơi Thẩm Trọng đang ở.

"A!" Từ đất bò dậy, hiểu rõ cảnh của , Khương Minh Tâm đau khổ gào lên như heo kêu.

"Hệ thống, ngươi đây." Khương Minh Tâm rống to: "Ngươi xem ngươi thù oán gì với hả? Mấy đưa phận là nha hoặc tiểu , ngươi còn quá đáng đến mức trực tiếp tước giới tính của , đặt cơ thể của một đại hán. Ngươi!"

[Ký chủ.] Hệ thống gấp gáp giải thích: [Thân thể thể phù hợp nhất bên cạnh mục tiêu ba, hơn nữa, mục tiêu ba đang đợi ngươi cứu. Nếu thực sự đưa ngài một thể nữ t.ử yếu đuối, ngài sẽ đủ sức lực !]

"Ngươi thể bật h.a.c.k cho mà!" Khương Minh Tâm vẫn hài lòng.

[Bật hạch cần điểm, ký chủ, bây giờ điểm của ngài cạn kiệt .]

Khương Minh Tâm: "..."

Dù trong lòng hề mong , nhưng Khương Minh Tâm vẫn buộc chuyện thích, theo chỉ dẫn của hệ thống để tìm Thẩm Trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/161.html.]

Trong khoảnh khắc thấy Thẩm Trọng, sắc mặt Khương Minh Tâm ngay lập tức tái nhợt: "Hắn, thật sự còn sống ?"

[Còn sống, nhưng nếu ký chủ trì hoãn nữa, thật sự sẽ c.h.ế.t.]

Khương Minh Tâm vội vàng tiến lên, theo hướng dẫn của hệ thống xử lý vết thương cho Thẩm Trọng.

mà...

"Hắn, còn mặc nữ trang !" Khuôn mặt Khương Minh Tâm trong thể đại hán tự chủ mà đỏ lên: "Còn, còn như ." Tim Khương Minh Tâm đập thình thịch, kìm đưa tay chạm gò má trắng bệch của Thẩm Trọng.

Hệ thống dám thẳng: [Ký chủ, bây giờ ngài là nam, nam sờ nam như , thật sự khẩu vị quá nặng đấy!]

Khương Minh Tâm chột , nhưng đó lý sự hùng hồn: "Còn tại ngươi , là nam nhân ?"

[Được , .] Hệ thống bất lực, tranh cãi thêm với nàng.

"Thì khi bỏ tấm vải trắng che mắt, nhan sắc thật của là như !" Khương Minh Tâm Thẩm Trọng đến ngây .

"Thật xinh !"

Bên ngoài căn nhà gỗ, ba thuộc hạ của Ngụy Ngọc vẫn luôn canh giữ bên ngoài.

Vào đêm khuya, một trong đó nhịn mở miệng : "Sao lâu động tĩnh gì! Chủ nhân gặp chuyện gì chứ?"

"Có thể gặp chuyện gì chứ! Chủ t.ử bây giờ tuy đầu óc tỉnh táo, nhưng một võ nghệ vẫn còn. Đừng đến một tiểu nữ t.ử tay trói gà còn c.h.ặ.t, dù là hai ba nam nhân trưởng thành cũng thể tổn thương chủ t.ử một chút nào."

" vẫn cảm thấy đúng..." Người đầu tiên lên tiếng do dự chằm chằm nhà gỗ: "Không , trong xác nhận một chút."

“Ngươi điên .” Một khác kéo : “Chủ t.ử thích chúng quấy rầy. Huống chi tình huống đặc thù, chủ t.ử còn coi trọng một nữ t.ử. Ngươi tùy tiện xông như , khiến cho chủ t.ử thẹn quá thành giận sẽ xử ngươi tội c.h.ế.t!”

“Vậy thì vẫn xem.” Người cố chấp.

Trong phòng, Minh Châu mơ mơ màng màng khí lạnh cho tỉnh giấc.

Nàng hãy còn mơ màng, rõ lắm về tình hình hiện tại của .

Chờ tới khi nàng phục hồi tinh thần, nhận thấy mắt vẫn là Ngụy Ngọc đang hôn mê, ngoài là gian nhà gỗ chìm trong vẻ bừa bộn. Bỗng, nàng ấm ức ôm đầu gối mà lóc.

“Hức, Khương Minh Hiên ngươi vẫn tới tìm !” Hai mắt nàng đẫm lệ m.ô.n.g lung, nấc.

Đêm xuống nhiệt độ cũng giảm, Minh Châu cảm giác lạnh lẽo khiến cho run rẩy. Nàng dậy đến bên cạnh Ngụy Ngọc, lóc cởi quần áo của .

“Hức, quần áo của tên thúi ! Vừa dơ thúi!” Càng cởi quần áo xuống bái Minh Châu càng cảm thấy ấm ức.

Suy cho cùng, cơ thể Ngụy Ngọc vẫn cường tráng hơn nàng. Tuy rằng, Minh Châu đ.á.n.h trọng thương, nhưng một hồi hôn mê thì thể cũng dần dần tự điều trị phần nào vết thương . Chưa kể Minh Châu còn lóc bên tai , nhờ đó mà thể tỉnh dậy .

Loading...