Rất nhanh, ý thức của khôi phục sự tỉnh táo. Hắn nương theo nội lực mà “” tình hình xung quanh, tức thì đập tầm mắt là khuôn mặt lê ho đái vũ của một mỹ nhân.
Ấy là nét thể thiêu rụi hết thảy sắc màu thế gian, chỉ mới ánh đầu tiên cướp bộ lý trí của .
“Ngươi…” Hắn nhất thời lên lời, theo bản năng bắt lấy động tác của Minh Châu.
“A!” Minh Châu hoảng sợ, há mồm hét to một tiếng.
lúc , ám vệ của Ngụy Ngọc cũng lấy hết can đảm đẩy cửa gỗ .
'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'
“Chủ t.ử.” Tầm mắt đầu tiên của dừng Ngụy Ngọc mới tỉnh lâu, cùng lúc gánh nặng trong lòng hóa giải.
Sau đó, tự nhiên chuyển tầm sang Minh Châu. Bản là một ám vệ, một thanh đao đẫm m.á.u bên Thái t.ử, vốn thể tiếp xúc với nữ t.ử, huống chi là một xinh nhường như Minh Châu.
Bởi tới nỗi ngây ngẩn cả , lâu thể bình tĩnh , thậm chí xem nhẹ sát ý ngày một dày đặc của Ngụy Ngọc.
“Cút !” Ngụy Ngọc tức giận, quơ tay chộp lấy mảnh sứ ném thẳng ám vệ.
Mảnh sứ ném mạnh n.g.ự.c ám vệ, ăn đau, phụt ngay một b.úng m.á.u tươi khỏi miệng.
Mà một cú dĩ nhiên cũng đ.á.n.h tỉnh .
Thoắt cái, trán ám vệ lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn , quá giới hạn .
“Thuộc… thuộc hạ lui xuống ngay.” Kiềm nén mong về phía Minh Châu, ám vệ đóng cửa , nghiêng ngả lảo đảo lui xuống.
Thế là trong phòng chỉ còn Minh Châu và Ngụy Ngọc.
“Ngươi là ai?” Ngụy Ngọc ngốc tới nỗi quên mất trí nhớ, hề chớp mắt Minh Châu. Ánh mắt cực nóng, trong đấy ẩn chứa gam màu thâm trầm và kín đáo khó lường.
“Ta là, là…” Minh Châu nghĩ mãi câu trả lời, nàng ấp úng giở chút thủ đoạn.
“Cấm ngươi nhúc nhích!” Ngụy Ngọc kéo Minh Châu ngã nhào lòng n.g.ự.c, ôm nàng lăn một vòng, đè nàng .
Ánh mắt chằm chằm Minh Châu, mặt là m.á.u tươi khô, nom dữ tợn dọa . Bàn tay to của còn an phận sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ngừng vuốt ve, mang theo một cảm giác sắc bén thể xua tan.
"Ngươi, ngươi đừng chạm ." Minh Châu sờ đến nổi da gà, khó chịu ghê tởm. Nhìn Ngụy Ngọc bằng ánh mắt tủi , kìm bật .
"Khóc gì?" Giọng Ngụy Ngọc trầm thấp.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cằm Minh Châu: "Nói cho , ngươi là ai, xuất hiện bên cạnh ?" Nói đến đây, Ngụy Ngọc lưỡng lự: "Hay là, cái tên ngốc đó đưa ngươi đến?" Minh Châu nhất thời hiểu nổi tên ngốc mà đang đến là ai.
Ngụy Ngọc cũng giải thích cụ thể cho Minh Châu: "Có điều , tên ngốc đó cũng coi như tệ..." Vừa , bàn tay to của Ngụy Ngọc mân mê bờ môi đỏ mọng của Minh Châu.
"Ngươi đừng chạm ." Giọng Minh Châu run rẩy.
"Ta…" Ngụy Ngọc dường như an ủi Minh Châu, nhưng đúng lúc , vết thương đầu nhói lên đau đớn dữ dội. Tuy thể dũng mãnh, nhưng chung quy vẫn là tổn thương nặng ở đầu. Mắt Ngụy Ngọc tối sầm , lý trí tỉnh táo dần dần trở về hỗn độn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/162.html.]
Đầu đột ngột rũ xuống, gục cổ Minh Châu, rơi hôn mê.
Thân hình Ngụy Ngọc to lớn, cả cơ thể nặng nề đè lên nàng, dù trong cơn mê cũng vô thức ôm c.h.ặ.t lấy nàng buông.
Minh Châu thoát nổi, chỉ thể để mặc ôm như suốt cả đêm.
Sáng hôm , Ngụy Ngọc hôn mê tỉnh dậy . lúc tỉnh dậy, biến thành cái tên ngốc mơ màng .
Hắn ngây ngô đè , từ từ dậy, ôm nàng lòng, vui vẻ cọ cọ mặt nhỏ của nàng.
...
Hắn chột khuôn mặt vì cọ mà dính đầy m.á.u bẩn của Minh Châu, sợ nàng tỉnh dậy sẽ chê bẩn nên kéo tay áo định lau cho nàng. từng hầu hạ ai, nên kiểm soát lực. Vì thế khuôn mặt nhỏ của nàng lau đỏ cả lên, khó chịu mà tỉnh .
"Thê t.ử, nàng tỉnh ." Ngụy Ngọc vô thức nở một nụ lấy lòng Minh Châu.
Nụ ngu ngu đần đần, còn khuôn mặt tuấn tú che lấp bởi m.á.u tươi.
Minh Châu nhíu mày, vỗ một cái mặt Ngụy Ngọc, bài xích : "Đừng chạm ."
"Thê t.ử." Ngụy Ngọc tủi .
Chỉ điều...
Khi phản ứng , vẻ mặt Minh Châu chợt đanh . Tối hôm qua khi tỉnh dậy, hình như vẫn còn bình thường mà! Bây giờ thì như , đầu óc bình thường ?
Người bình thường thể đổi tới đổi lui như ?
Minh Châu khẽ rùng một cái.
"Thê t.ử." Ngụy Ngọc len lén cầm lấy tóc Minh Châu, đưa lên mũi ngửi: "Thê t.ử ơi, đầu đau quá ! Có đ.á.n.h ?" Hắn nghiêng đầu Minh Châu, vẻ mặt ngây thơ vô tội.
Minh Châu chột , tầm mắt rơi vết thương của Ngụy Ngọc.
"Ngươi cao to như , ai thể đ.á.n.h ngươi chứ!"
" đầu thực sự đau!" Ngụy Ngọc tưởng Minh Châu tin, còn nắm tay nàng đặt lên vết thương đầu, chứng minh cho nàng thấy: "Ở đây , là chỗ , đau đau!" Hắn nghiêm túc.
Không kịp phản ứng, Minh Châu chạm một mảng m.á.u khô, buồn nôn đến mức suýt ói bữa ăn hôm qua.
Rồi nàng mạnh mẽ rút tay , thẹn quá hóa giận lên: "Là tại ngươi ngu, tự đập đầu cũng ."
"Có thật ?" Ngụy Ngọc vẫn cảm thấy đúng.
"Tin thì tùy." Minh Châu tức giận đẩy một cái, mở cửa ngoài.
Tối qua là đêm tối, Minh Châu chút dám lung tung, nhưng bây giờ là ban ngày, gì sợ nữa.