"Thê t.ử, nàng ?" Không thèm suy nghĩ xem tại thương, Ngụy Ngọc vội vàng theo lưng Minh Châu.
nàng để ý đến , nàng nhanh.
Thậm chí Minh Châu thể ngửi thấy mùi hôi thối , khó ngửi đến mức suýt chút nữa bật .
Hu hu hu hu, nàng tắm, ngay bây giờ, ngay lập tức!
"Thê t.ử." Ngụy Ngọc chạy tới, chắn mặt Minh Châu: "Thê t.ử ơi, nàng giận ?"
"Không ." Minh Châu bướng bỉnh lau nước mắt.
" nàng đang mà." Ngụy Ngọc đau lòng.
Bị như , Minh Châu càng thêm tủi : "Hu hu hu, ngươi thể tìm chỗ hôm qua gặp ?"
"Được, mà." Ngụy Ngọc dịu dàng lau nước mắt cho Minh Châu: "Nàng đừng nữa, nàng tìm chỗ đó ?"
Minh Châu đáng thương gật đầu.
Thẩm Trọng bỏ ở đó, nàng tìm Thẩm Trọng để đưa nàng về phủ Uy Viễn Hầu.
Lúc , mấy ám vệ theo hai rõ tình trạng của Ngụy Ngọc, đều đồng loạt hít một lạnh.
"Chủ t.ử, ngài thương ." Ám vệ dẫn đầu về phía ám vệ xông căn nhà gỗ đêm qua: "Tam Nhi, tối qua ngươi phát hiện chủ t.ử thương ?"
“Ta, …”Ám vệ đó ngập ngừng.
“Thôi bỏ , xong việc sẽ xử lý ngươi .” Tên đầu lĩnh trừng một cái.
Trên đường, Minh Châu chân nam đá chân chiêu lảo đảo theo phía Nguy Ngọc. Hắn thỉnh thoảng liếc nàng một cái, thấy nàng suýt nữa thì ngã nhào nên cẩn thận nhích đến gần nàng .
“Thê t.ử, để cõng nàng !”
“Ngươi cách xa một chút!” Minh Châu bằng ánh mắt ghét bỏ. Qủa thật, dáng vẻ bây giờ của Nguy Ngọc thực sự . Chưa áo quần tả tơi te tua, mặc dù vết thương đầu kết vảy nhưng tóc, mặt đều dính m.á.u. Nói tóm , nom nhếch nhác buồn nôn.
Bị Minh Châu cự tuyệt, Nguy Ngọc tổn thương, nhưng càng đau lòng cho nàng nhiều hơn.
“ nàng…”
“Người đừng nữa!” Minh Châu cáu kỉnh ngắt lời . Mặc dù chỉ một đoạn đường ngắn, nhưng đôi chân non mịn của nàng bong da . Nàng tủi hít hít mũi, nước mắt như hạt châu rơi xuống ngừng. Nàng hu hu hu, từ từ xổm xuống.
“Hu hu hu, về nhà, ca ca, tìm phụ , buồn quá ! Đau chân, cả bẩn thỉu, tắm rửa, ăn cơm.”
Minh Châu buồn bã , mà Nguy Ngọc ở một bên cũng gấp đến độ mòng mòng.
“Ăn?” Trước mắt Nguy Ngọc sáng lên, cũng xổm xuống ngốc nghếch Minh Châu: “Thê t.ử, nàng đói hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/163.html.]
Khoé mắt Minh Châu vẫn còn nước mắt, đáng thương gật đầu.
“Vậy nàng đợi ở đây , tìm thức ăn cho nàng.”
Sau khi Nguy Ngọc xoay rời , tên ám vệ tối qua phóng đến ở bảo vệ Minh Châu. Còn hai khác theo phía Nguy Ngọc.
'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'
Nguy Ngọc hành động nhanh, để cho Minh Châu đợi quá lâu.
Chỉ trong vòng một nén nhang, ám vệ hầu hạ một bộ quần áo khác, còn xử lí vết thương đầu và vết bẩn mặt.
“Ngươi…” Minh Châu cả kinh Nguy Ngọc: “Thì ngươi trông như thế !”
Tối hôm qua quá hỗn loạn, quá sợ hãi, thêm Nguy Ngọc điên điên khùng khùng nên Minh Châu vẫn cơ hội rõ tướng mạo thật sự của Nguy Ngọc.
Nguy Ngọc dáng cao gầy, ngũ quan sắc sảo, khi , thường mang cho cảm giác thâm trầm, uy nghiêm. Da tính là trắng bóc nhưng cũng đen. Thoạt , là một thanh niên vô cùng tuấn tú.
“Thê t.ử, ăn bánh bao.” Cũng là Nguy Ngọc thật sự hiểu là giả vờ hiểu, ngây ngô mở bọc bánh giấy dầu trong tay , đưa cho Minh Châu một cái bánh bao to mềm.
Minh Châu nhận lấy, nhưng trong lòng chần chừ…
“Ngươi lấy bánh bao ở . Thời gian ngắn như , ngươi chẳng những nhanh ch.óng một bộ đồ mới mà còn xử lý hết vết thương và chỗ bẩn . Rốt cuộc ngươi là ai?” Nói đến câu cuối cùng, ánh mắt Minh Châu càng ngày càng nghiêm túc.
“Hả?” Lúc Nguy Ngọc thật sự hiểu.
Hắn ngốc ngốc cầm mấy cái bánh bao khác cũng đưa đến mặt Minh Châu, vẻ mặt dịu dàng hiếm thấy: “Mau ăn , thê t.ử. Để lạnh ăn ngon nữa .”
“Ngươi…” Minh Châu cảm thấy đang giả ngu, khi nhét bánh bao trong miệng, tức giận đ.á.n.h một cái hai tay đang cầm bánh bao của Nguy Ngọc.
Lốp bốp, bánh bao trong tay Nguy Ngọc rớt xuống đất.
“Thê t.ử, bánh bao dơ !” Nguy Ngọc uất ức Minh Châu.
Một nam nhân tuấn lãng cao to cử chỉ như , Minh Châu tự nhiên cảm thấy chút tội . chỉ trong chốc lát, nàng hùng hổ trở .
Nuốt đồ ăn trong miệng, Minh Châu trừng mắt Nguy Ngọc: “Ngươi đừng giả ngu! Ngươi rốt cuộc là ai, mục đích gì, là hãm hại ?”
Nguy Ngọc hiểu, đáng thương những chiếc bánh bao dính đầy bùn đất: “Thê t.ử, bẩn , cũng đói.”
Minh Châu: “...”
“Không !” Nhanh ch.óng ăn hết bánh bao còn thừa tay trong bụng, Minh Châu xem như miễn cưỡng ăn lót xong. Rồi nàng dậy một cách phũ phàng, từ cao xuống Nguy Ngọc: “Vậy ngươi đừng theo nữa, ai ngươi là quỷ, theo mục đích gì. Nói chừng, bây giờ ngươi ngốc cũng là do ngụy trang thì .”
“Thê t.ử.” Nguy Ngọc nức nở kêu một tiếng, nhặt một cái bánh bao từ đất lên. Hắn bóc lớp vỏ bẩn mặt bánh bao, đó ngấu nghiến ăn hết sạch.
“Ngươi…” Minh Châu ghét bỏ : “Bẩn như mà ngươi cũng ăn”.
“ mà đói.”
Mịnh Châu chỉ cảm thấy quá mức kỳ dị, chẳng những đổi thất thường mà lưng còn thế lực nào theo .