Minh Châu nhấc chân liền .
“Thê t.ử.” Nguy Ngọc nhặt lên vài cái bánh bao khác, phủi sạch sẽ, gói trong giấy dầu.
Hắn theo lưng Minh Châu.
“Đã bảo ngươi đừng theo mà.” Minh Châu bực bội .
“ mà…” Nguy Ngọc rụt rụt cổ: “Ta theo nàng, thể đưa nàng đến chỗ tối qua chứ?”
Minh Châu: “...”
Gặp quỷ, thế mà nàng quên mất chuyện .
Mặt Minh Châu lúc đỏ lúc trắng, một lát, hất mặt lên: “Được , ngươi theo thì theo ! khi đến chỗ đó , ngươi cũng theo nữa.”
Nguy Ngọc trả lời câu của Minh Châu, chỉ là một buồn bực theo nàng.
Nơi Thẩm Trọng hôn mê là ở ngoài một ngôi miếu đổ nát.
Lúc , sự nỗ lực giúp đỡ của hệ thống và Khương Minh Tâm, Thẩm Trọng cuối cùng cũng tỉnh .
“Ngươi tỉnh .” Hắn thấy một thanh âm khàn khàn vang lên trong đầu.
Thẩm Trọng nhíu mày, khó khăn mở mắt, liền thấy một nam nhân cao to với vẻ mặt lo lắng, trong phút chốc bản . Hắn cũng cảm giác của sai , chỉ cảm thấy tráng hán quỷ dị, ánh mắt vô cùng nóng bỏng.
“Ngươi là ai?” Thẩm Trọng cảnh giác.
Đặc biệt là…
Hắn nhận miếng vải trắng che đôi mắt quỷ dị ở mặt rơi xuống.
“Là !” Khương Minh Tâm ánh mắt lạnh nhạt của Thẩm Trọng đến đỏ mặt, dè dặt : “Là … là một thợ săn ở gần đây, tối qua thấy ngươi thương nặng ngất xỉu ở đây, liền tay cứu ngươi.
“Phải ?” Nghe thấy nàng giải thích, Thẩm Trọng càng nghi ngờ hơn.
Thợ săn hả? Nhìn ăn mặc như , tay chân còn thô ráp, cũng khả năng là thợ săn. thợ săn thể y thuật như , tình huống ngày hôm qua của bản như thế nào trong lòng vẫn còn rõ. Coi như là thần y nổi tiếng nhất cũng thể trong một thời gian ngắn một đêm liền để khôi phục đến mức .
“Đa tạ ân cứu mạng.” Thẩm Trọng trái , cũng tìm thấy Minh Châu.
Lòng nặng trĩu: “Đêm qua ngươi chỉ thấy một thôi hả? Không khác ?”
Khương Minh Tâm hiểu: “Không nha! Còn khác hả?”
“Một nữ t.ử, một nữ t.ử trông vô cùng xinh .” Thẩm Trọng ánh mắt nặng nề thẳng Khương Minh Tâm, bỏ qua một chút biến hoá nào mặt nàng .
để cho thất vọng là Khương Minh Châu dường như thực sự gì về tung tích của Minh Châu.
“Ở đây chỉ ngươi, nữ t.ử nào khác.” Khương Minh Tâm trả lời .
“Ta .” Thẩm Trọng nhíu mày, khó chịu che vết thương xương sườn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/164.html.]
'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'
Thật lâu , mới bình tĩnh sự cuống cuồng trong lòng: “Có thể lấy cho một ít nước ? Ta rửa mặt một chút.”
“À, !” Khương Minh Tâm tỉnh táo , tay chân loạng choạng dậy.
Khi ngoài lấy nước nàng còn thời gian rảnh trò chuyện với hệ thống: “Hu hu hu, trai quá ! Trước mặt , dám gì hết, sợ sẽ cảm thấy là một tên thô lỗ, hiểu chuyện.”
[Chẳng lẽ ngươi hả?] Hệ thống kinh ngạc.
“Đáng ghét, thấu cũng nên mới là bạn .” Khương Minh Tâm tức giận với hệ thống.
“ mà…” Khương Minh Tâm nghi ngờ: “Nữ t.ử xinh trong lời của nãy, là chỉ Khương Minh Châu chứ! Hắn thương chẳng lẽ cũng là bởi vì Khương Minh Châu?”
[Hệ thống thể tiết lộ, tình huống chi tiết xin mời túc chủ tự tìm hiểu.]
Khuôn mặt xinh của Khương Minh Tâm trầm xuống: “Hệ thống rác rưởi, cần ngươi để gì?”
Minh Châu theo Ngụy Ngọc, cuối cùng cũng tới đây.
Vừa tiến , liền thấy Thẩm Trọng đang cởi cổ áo kiểm tra vết thương.
“A!” Minh Châu hoảng hốt la lên một tiếng, vô thức che mắt .
Thẩm Trọng cũng thấy Minh Châu, lo lắng trong lòng lập tức tiêu tan, chỉ còn vui sướng.
“Minh Châu.” Hắn kéo áo lên, giọng trầm xuống: “Ngươi ?”
“Thẩm Trọng.” Sau khi tỉnh táo , Minh Châu siết c.h.ặ.t hai tay. Nàng mím môi uỷ khuất, cũng mặc kệ thể Thẩm Trọng , liền ngã trong n.g.ự.c : “Hu hu hu hu, hôm qua một tên ngốc bắt . Ta sợ, luôn gọi ngươi, nhưng ngươi quan tâm đến . Ngươi thật !”
“Lúc đó đang hôn mê, .” Thẩm Trọng bất đắc dĩ, vỗ nhẹ lưng Minh Châu an ủi.
“Thê t.ử, là ai!” Nguy Ngọc dai như đỉa ở phía vui, đến nơi thê t.ử chủ động ôm một dã nam nhân xa lạ như chứ!
“Ngươi mau thả tức phụ của !” Nguy Ngọc bước tới thô bạo tách Minh Châu và Thẩm Trọng .
“Ngươi…” Khoảnh khắc Thẩm Trọng thấy tướng mạo của Nguy Ngọc, con ngươi lập tức co .
Thái t.ử!
Không, đúng! Thái t.ử ở trong Kinh thành mới đúng chứ! Sao ở đây ngay lúc , hơn nữa, hơn nữa còn ngốc ?
Chẳng lẽ đây Thái t.ử?
Cũng đúng! Hắn chính là Thái t.ử. Hơi thở và tướng mạo đều đổi, mà điều đổi duy nhất chính là, chính là cái đầu .
Chưa kể hình như lúc Thái t.ử cũng nhận .
“Ngươi biến .” Thẩm Trọng còn gì, Minh Châu nổi khùng lên. Nàng vui đẩy Nguy Ngọc một cái, hầm hầm giận dữ : “Đã bảo ngươi theo . Sao ngươi hổ như hả! Luôn theo , còn kêu loạn, ngươi kêu loạn cái gì hả? Nói bao nhiêu , thê t.ử của ngươi! Không ! Không ! Không ! Ngươi mau cút !”
“Thê t.ử.” Nguy Ngọc bỗng cảm thấy tâm hồn tổn thương. Cả rụt như một con chim cút lớn, nom vô cùng đáng thương.
“Mau cút!” Minh Châu thở phì phì chỉ ngoài cửa.
“Ta…” Hai mắt Nguy Ngọc phiếm hồng, một bước liền đầu Minh Châu, giống như đang mong đợi nàng mủi lòng.