Minh Châu vẫn bất động.
Không cách nào, Nguy Ngọc chỉ thể ngoài và xổm ở một xó.
Trong miếu hoang, Minh Châu tức giận đến nỗi choáng váng đầu óc. Nghĩ từ lúc sinh đến bây giờ nàng đều nhận ngàn vạn cưng chiều, cho dù đến biên giới vẫn khác dỗ dành, yêu thương, gì nấy. Nào ngờ giờ đây nàng một tên ngốc vấy bẩn như , kinh tởm khó chịu.
“Minh Châu.” Thẩm Trọng nhíu mày Minh Châu.
“Ngươi như ?” Nàng trừng mắt với đôi mắt ngấn lệ.
“Ngươi đó là ai ?”
“Vì chứ!” Minh Châu khịt mũi, thanh âm mang theo sự nức nở Thẩm Trọng: “Ta t.h.ả.m như , ngươi an ủi thì cũng thôi , tại còn hỏi chuyện của khác? Thẩm Trọng, ngươi vẫn còn ghi thù ?”
Thẩm Trọng bất đắc dĩ thở dài: “Nếu như ghi thù, ngươi cảm thấy hôm qua sẽ lựa chọn cứu ngươi ?”
“Ai mà chứ?” Minh Châu mạnh miệng: “Cũng thể là ngươi đợi tự chui đầu lưới, cho nên tiên giả vờ, đó lừa tới tay. Còn …” Minh Châu kéo dài thanh âm: “Ngươi đeo miếng vải trắng là bởi vì để che đôi mắt quỷ dị của ngươi chứ gì!”
Mắt! Thẩm Trọng vô thức che đôi mắt của , sắc mặt âm trầm.
“Thẩm Trọng…” Minh Châu gọi một tiếng.
Thẩm Trọng trả lời Minh Châu.
“Được , , là của .” Nghĩ đến chuyện còn cần Thẩm Trọng bảo vệ nàng trở về Uy Viễn Hầu Phủ, Minh Châu hiếm khi ăn khép nép: “Thẩm Trọng, ngươi đừng giận . Lúc đó thật sự doạ sợ nha, cho nên mới hoảng loạn đẩy ngươi một cái, cố ý . Còn nữa, còn nữa…”
Minh Châu c.ắ.n răng, thanh âm thấp nhẹ: “Đôi mắt của ngươi quỷ dị một chút, nhưng cũng khó , ngươi để ý như gì!”
Vẻ mặt Thẩm Trọng đổi, nhưng lời lúc của nàng giống như đủ để đả động đến .
Thanh âm của Minh Châu càng ngày càng nhỏ.
Nàng vò mẻ chẳng sợ nứt : “Được , ! Ta thừa nhận. Lúc đó để ngươi thu hút sự chú ý của kẻ địch nên mới cố ý đẩy ngươi. vốn dĩ ngươi cũng là do cứu. Nếu như , ngươi sớm đói c.h.ế.t . Bây giờ ngươi đại nạn c.h.ế.t, cứ coi như báo đáp ân tình của , ngươi cũng mất cái gì!”
Thẩm Trọng lạnh: “Không mất cái gì? Hôm qua nếu như mệnh cứu giúp, bây giờ mặt ngươi chính là cô hồn dã quỷ .”
“Hứ, gì nghiêm trọng tới thế chứ?” Minh Châu c.ắ.n môi, tiến về phía kéo y phục của Thẩm Trọng: “Ngươi để xem.”
Hành động của Minh Châu tự nhiên, nhưng Thẩm Trọng cảm thấy nơi mà nàng chạm nóng đến lạ thường. Hắn thở hổn hển mấy cái, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng: “Đừng chạm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/165.html.]
“Ta sẽ trách ngươi.” Hắn thêm một câu. Nói xong, bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Minh Châu khỏi chọc mu bàn tay mịn màng của nàng.
Trong lòng Minh Châu nhẹ nhõm, bây giờ nàng cần dựa Thẩm Trọng. Không quan tâm đến rốt cuộc nghĩ như thế nào nữa, tiên nàng cần loại bỏ những gì thể gây bất lợi cho nàng.
“Thẩm Trọng, ngươi thật !” Nàng ngước mặt lên, rạng rỡ tuyệt mĩ.
Thẩm Trọng mê hoặc, hai mắt thâm trầm Minh Châu.
Hồi lâu, ngơ ngác hỏi Minh Châu: “Ngươi thật sự cảm thấy mắt của ?”
Minh Châu , ngây thơ hỏi : “Đương nhiên ! Ta lừa ngươi gì! Vừa bạc xanh, giống như viên ngọc ca ca tặng cho . Còn nữa, khi nào ngươi thể đưa trở về Uy Viễn Hầu Phủ ! Ca ca và phụ nhất định lo lắng cho .”
Bảo tiểu hồ ly xin còn chuyện nhẹ nhàng như , hoá mục đích thật sự là đây.
mà…
Thẩm Trọng nhịn duỗi tay chạm khuôn mặt nhỏ nhắn của Minh Châu, hạ thấp giọng: “Tạm thời chúng thể trở về .”
“Tại ?” Minh Châu vội .
Thẩm Trọng trả lời mà là xoay tự sắp xếp quần áo.
“Thẩm Trọng, Thẩm Trọng, ngươi gì !” Minh Châu vui đẩy đẩy Thẩm Trọng.
Trong khi hai còn đang vướng vấn đề thì Khương Minh Tâm bưng một chiếc nồi đất từ bên ngoài bước . Minh Châu giống như một vật thể thiên nhiên phát sáng, cho dù Khương Minh Tâm đặc biệt chú ý thì khi nàng bước vẫn nàng hấp dẫn ngay từ ánh mắt đầu tiên.
“Nàng…” Nàng kinh ngạc kêu một tiếng.
“Hắn là ai !” Minh Châu phản ứng nhanh hơn nàng .
Thẩm Trọng , bỗng chốc mặt mày âm trầm, ngăn giữa Minh Châu và Khương Minh Tâm.
“Hắn là ân nhân cứu mạng của .”
'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'
“Chỉ dựa ?” Minh Châu thèm tin, nàng cảm thấy Thẩm Trọng chỉ đang qua loa lấy lệ: “Ngươi đừng hòng lừa . Tay chân sần sùi như , giống dáng vẻ của một y thuật chút nào.”
Mà sự khinh miệt trần trụi của Minh Châu khiến cho Khương Minh Tâm cảm thấy phục: “Vị cô nương , nên đ.á.n.h giá khác qua vẻ bề ngoài. Ta lớn lên , nhưng ngươi là y thuật chứ?”
“Ngươi cần gì tại !” Cái loại hạ đẳng như , chỉ cần nàng liếc mắt một cái thôi cũng đủ để cho đối phương thắp hương cho tổ tiên . Sao thể giống như bây giờ? Dám to gan lớn mật lí luận với nàng! Nếu bên nàng là Thẩm Trọng chứ Khương Minh Hiên, nàng sớm lệnh đuổi ngoài hoặc trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t .
Minh Châu thèm đếm xỉa đến Khương Minh Tâm, tiếp tục quấn lấy Thẩm Trọng: “Ngươi cho , rốt cuộc tại thể lập tức đưa trở về?”