Bởi vì sợ Thẩm Trọng , Minh Châu còn đẩy một cái để nhắc nhở. Cú đẩy trực tiếp đụng miệng vết thương của , trong nháy mắt đau đến mức mặt mũi trắng bệch.
“Ngươi cái gì ?” Thẩm Trọng gì thì Khương Minh Tâm vui. Trời mới ngày hôm qua bởi vì cứu Thẩm Trọng, nàng tốn ít sức lực. Ngờ bây giờ Khương Minh Châu còn dám chạm miệng vết thương .
Quá đáng quá !
Minh Châu tiếng hét của nàng cho giật , khi phản ứng , trong mắt hiện lên vẻ ấm ức.
“Hức, Thẩm Trọng! Hắn dám hung dữ với .” Minh Châu cáo trạng
Thẩm Trọng Minh Châu lóc với đôi mắt thâm trầm, chậm rãi đưa tay lau khoé mắt nàng, thanh âm trầm thấp: “Ta ”.
Rõ ràng, vẻ mặt của gì đổi, nhưng Khương Minh Tâm vẫn cảm giác một luồng sát ý thâm trầm.
Nàng co rúm , mở miệng giải thích: “Ta , chỉ là, chỉ là lo lắng cho vết thương của ngươi.”
“Ta .” Thẩm Trọng với giọng ôn hoà: “Để ngươi lo lắng . quan hệ giữa với Minh Châu gần gũi, mới nãy nàng trêu đùa một chút mà thôi.”
Phải ? nàng cảm thấy như . Nàng chỉ cảm thấy Minh Châu ích kỷ chỉ nghĩ đến bản , đẩy Thẩm Trọng chính là suy nghĩ trong tiềm thức của nàng . Nàng sẽ quan tâm đến cơ thể , nàng chỉ quan tâm đến việc thể đạt mục đích của bản thôi.
“Có thể ngoài chuẩn giúp bửa sáng .”
“Ồ! Ồ! Được.” Khương Minh Tâm cách nào từ chối Thẩm Trọng dịu dàng như , cả cứ mơ mơ hồ hồ ngoài.
Nàng mới rời , Minh Châu liền nhích gần Thẩm Trọng, đang chậm rãi đổ nước từ nồi đất để rửa.
“Người cứu ngươi thật hả?”
Thẩm Trọng gật đầu.
“ vẫn cảm thấy đúng.” Minh Châu c.ắ.n ngón tay: “Người tay chân thô kệch , thấy mà cũng ngơ , còn thể tỉnh táo tranh cãi với . Hắn vấn đề.”
Thẩm Trọng nên nên .
Mặc dù ngạc nhiên rằng Minh Châu thể điểm , nhưng cách chứng minh của nàng thật sự khiến dở dở !
“Hắn đúng thật là vấn đề.” Thẩm Trọng khẳng định suy đoán của Minh Châu, khi lau sạch nước tay, dựa sát nàng, vuốt mái tóc dài xõa n.g.ự.c nàng : “Cho nên ngươi cách xa một chút, bây giờ còn xác định rốt cuộc cái gì.”
“Ta…” Minh Châu hất tay , nhíu mày : “ ngươi còn cho tại thể đưa về Uy Viễn Hầu phủ.”
Thẩm Trọng , dây dưa với Minh Châu về đáp án .
Lúc , Khương Minh Tâm cuối cùng cũng phát hiện Nguy Ngọc ở bên ngoài .
Nàng kinh ngạc há to miệng, thể tin Nguy Ngọc.
“Hệ thống, lầm chứ! Đây là…Thái T.ử ?”
Hệ thống cũng phát tiếng kêu: [Ký chủ, ngươi lầm. Hắn chính là mục tiêu một!]
“Tại chứ!” Khương Minh Tâm điên : “Hắn , tại ở đây?”
Ánh mắt của Khương Minh Tâm quá nóng bỏng, Nguy Ngọc ngay lập tức nhận . Mặc dù bây giờ thần trí tỉnh táo, nhưng nhận thức cơ bản thì vẫn còn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/166.html.]
Nguy Ngọc lập tức , ánh mắt giống như một con sói cô độc rơi Khương Minh Tâm.
Khương Minh Tâm rùng , dám đối diện với Nguy Ngọc, vội vàng bỏ chạy.
Nàng chạy sợ hãi vỗ n.g.ự.c.
Quái lạ! Vừa thấy Nguy Ngọc, nàng liền nhớ đến cảm giác đau rát khi đ.á.n.h bằng trượng đó.
Nguy Ngọc lúc đó giống như cương thi ngàn năm thấy ánh sáng trong lăng mộ, khói mù quỷ dị, mang theo sự tàn nhẫn và hung ác thể diễn tả .
Khi đó nàng mạo phạm Thái t.ử, nhưng thực tế cũng chỉ là kìm chế mà lấy lòng , cẩn thận văng nước canh lên vạt áo của mà thôi.
Chỉ vì một hiểu lầm nho nhỏ như , Nguy Ngọc trực tiếp sai đ.á.n.h nàng năm mươi đại bản.
Nếu nàng bảo hệ thống sử dụng tích phân để đổi vật phẩm hộ mệnh thì chỉ sợ là cái mạng của nàng ngủm ngay tại chỗ đó .
'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'
Nàng mãi mãi cũng quên ánh mắt cùng mà Nguy Ngọc nàng.
Đó là một ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn, giống như đang một vật c.h.ế.t.
Với ánh mắt như , nàng thật sự tưởng tượng nàng như thế nào mới thể để Nguy Ngọc nảy sinh tình cảm với nàng. Cho nên khi trở trong cơ thể Khương Minh Tâm của Uy Viễn Hầu phủ, nàng mới theo bản năng tránh tiếp xúc với Nguy Ngọc. Thay đó xin biên quan ở bên cạnh Khương Minh Hiên.
đáng c.h.ế.t chính là nàng còn chạm Khương Minh Hiên thì dùng trượng đ.á.n.h . Lần càng t.h.ả.m, trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t luôn.
Khương Minh Tâm gào thét một tiếng, đau khổ xổm mặt đất: “Hệ thống, chinh phục thực sự quá khó .”
Hệ thống với giọng tang thương: [Ký chủ, thiên hạ bữa trưa nào là miễn phí.]
“Được thôi!” Khương Minh Tâm đáng thương dậy: “Ta chuẩn bữa sáng để tăng hảo cảm của Thẩm Trọng đây.” Nàng uể oải .
Ăn cháo rau do Khương Minh Tâm chuẩn , Thẩm Trọng mỉm chạm bàn tay nhỏ bé của Minh Châu.
Minh Châu thoải mái động đậy mấy , đẩy Thẩm Trọng . Nàng vẫn còn tức giận, nàng hiểu vì cho nàng lí do.
Hoặc thể là còn ý đồ gì đó, hoặc là giống như hai đội ngày hôm qua , bắt nàng mục đích khác.
Nếu như thật sự là như , bây giờ nàng chẳng là dê rơi miệng cọp ?
Mặt nhỏ của Minh Châu trắng bệch, vẻ mặt sợ hãi Thẩm Trọng.
Thẩm Trọng dường như cảm thấy điều gì đó, khi chậm rãi hớp một ngụm cháo, liền gật gật đầu với Minh Châu.
Chỉ cần nghĩ như , Minh Châu liền cảm thấy Thẩm Trọng cái gì đều ẩn ý khác. Ngay cả một cái gật đầu nhỏ xíu, nàng cũng ẩn ý khác.
Ở bên ngoài, Nguy Ngọc cuối cùng cũng nhịn nữa. Tính khí trẻ con nổi lên, cũng mặc kệ Minh Châu tức giận , liều mạng xông .
“Thê t.ử.” Vừa tiến , liền kêu lớn một tiếng.
“Đã bảo đừng gọi là thê t.ử!” Minh Châu la mắng Nguy Ngọc dậy đến mặt , duỗi tay véo cánh tay .
Khương Minh Tâm kinh ngạc há to miệng.
Đây, đây thực sự là vị Thái t.ử tàn nhẫn ?
Tại như mặt Khương Minh Châu?