Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê - 167

Cập nhật lúc: 2026-04-20 21:34:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôi chao, tên khốn! Thật là xem mặt mà đối xử ? Đối mặt với những bình thường thì đ.á.n.h c.h.ế.t thương tiếc, nhưng gặp đại mỹ nhân như Khương Minh Châu thì trở thành ch.ó săn hổ ?

Ngụy Ngọc tức giận vì Minh Châu thiết với Thẩm Trọng, liền mặt dày mày dạn cọ sát Minh Châu. Hắn thậm chí còn cố ý ôm c.h.ặ.t Minh Châu lòng, cố tình khiêu khích Thẩm Trọng.

Thẩm Trọng vẫn bình tĩnh, sắc mặt hề đổi. Hắn tiếp tục thong thả ăn cháo, nhưng bàn tay cầm chén cháo vô thức siết c.h.ặ.t.

"Ngươi khiêu khích gì?" Minh Châu thể hiểu suy nghĩ của tên ngốc , nàng tức giận hất Ngụy Ngọc , cảnh cáo đừng loạn nữa.

"Nương t.ử." Ngụy Ngọc than thở.

Ăn xong bữa sáng, Thẩm Trọng bảo Khương Minh Tâm thu dọn đồ đạc. Khương Minh Tâm ngoan ngoãn theo, nhưng khi dọn dẹp chén đũa, nàng chợt nhận điều gì đó.

"Hệ thống." Khương Minh Tâm gọi hệ thống, "Là ảo giác ? Ta cảm thấy Thẩm Trọng đang coi như hạ nhân?"

[Có ? Hệ thống !]

"Ha ha!" Khương Minh Tâm nhạt, "Ta cũng ngốc, còn thắc mắc với ngươi, ngươi cái gì ?"

'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'

Bên , trong ngôi miếu đổ nát. Thẩm Trọng nhận Minh Châu vẻ , nhíu mày hỏi: "Ngươi khỏe?"

"Không." Minh Châu theo bản năng phản bác.

thực tế…

Ôi chao, đau chân quá. Minh Châu cảm nhận bọc nước chân vỡ. Đau chịu nổi, nàng quá! bên cạnh là một tên ngốc rõ lai lịch, và một thâm hiểm, mục đích rõ, nàng kẹp giữa hai , run rẩy gì.

Ánh mắt Thẩm Trọng dừng đôi chân nhỏ của Minh Châu.

Hắn thở dài, dậy, kéo Minh Châu lòng.

"Ngươi định gì với nương t.ử của ?" Ngụy Ngọc như một con ch.ó bảo vệ chủ, lập tức lao tới định giành lấy Minh Châu.

Thẩm Trọng nhíu mày, ánh mắt lạnh băng . Đôi mắt dị sắc kỳ lạ của dừng Ngụy Ngọc, hiểu , Ngụy Ngọc cảm thấy ngạt thở, như thể sát khí bao vây.

Cơ chế phòng vệ tự nhiên khiến Ngụy Ngọc cảnh giác với Thẩm Trọng, thậm chí động tác cũng dừng .

Thân thể Thẩm Trọng suy yếu, vết thương miệng vẫn đau nhức. rên một tiếng, ôm c.h.ặ.t Minh Châu lòng, cầm lấy cổ chân nàng.

"Ngươi, ngươi gì?" Minh Châu trợn tròn mắt, bàn chân Thẩm Trọng nắm c.h.ặ.t, nóng ran, khó chịu vô cùng. Nàng theo bản năng giật giật, thoát khỏi tay Thẩm Trọng.

"Đừng nhúc nhích." Thẩm Trọng trầm giọng quát.

Nói xong, từ từ cởi bỏ dây buộc cổ chân của Minh Châu.

Đôi chân nhỏ trắng nõn, xinh xắn như bánh gạo nếp, chỉ cần thôi cũng đủ mê hoặc lòng . Thẩm Trọng khỏi hít sâu một . Hắn đặt bàn tay to lên đôi chân nhỏ của Minh Châu, từng chút từng chút vuốt ve, thưởng thức.

Minh Châu khó chịu.

Ánh mắt Thẩm Trọng dừng những nốt nước bọt lòng bàn chân của Minh Châu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một loại tình cảm khó tả.

"Đau ?" Hắn đầu Minh Châu.

"Ta…" Minh Châu c.ắ.n môi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/167.html.]

"Hử?" Thẩm Trọng nhẹ nhàng chạm gan bàn chân của Minh Châu.

"Ngươi…" Minh Châu tức giận . Thẩm Trọng như chuyện gì, dời ánh mắt, một nữa dừng đôi chân nhỏ của Minh Châu.

"Vỡ ." Thẩm Trọng nhẹ nhàng chạm nốt nước bọt lòng bàn chân của Minh Châu.

"Đừng chạm , đau!" Đôi mắt xinh của Minh Châu ươn ướt, nàng đáng thương Thẩm Trọng, “Ta đau!”

"Hử?" Thẩm Trọng khẽ nhíu mày.

Hắn rút một cây kim bạc từ tay áo, đặt lên chân nhỏ của Minh Châu, chuẩn châm cứu.

"Ấy! Ngươi đừng." Dù châm cứu sẽ cho nàng, nhưng Minh Châu vẫn sợ hãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái nhợt, vội vàng kêu lên, Thẩm Trọng dừng tay.

"Nàng buông , nương t.ử." Bị ánh mắt dị sắc của Thẩm Trọng áp chế, Ngụy Ngọc cũng lấy tinh thần, chút do dự lao tới định giành lấy Minh Châu.

"Bọc nước chân nàng châm cứu sẽ đau thêm vài ngày." Thẩm Trọng né tránh, ánh mắt nặng nề Ngụy Ngọc.

"Nàng theo ngươi đến đây. Nàng yếu đuối như , ngươi thương hại ? Làm cho nàng thương ?”

“Ta…” Ngụy Ngọc cho chột , ánh mắt dừng khuôn mặt nhỏ nhắn sợ hãi của Minh Châu, chuyển sang đôi chân nhỏ của nàng.

"Nếu ngươi thật sự vì nàng thì đừng cản." Thẩm Trọng cuối cùng.

Ngụy Ngọc cúi đầu, xuống bên cạnh Minh Châu.

"Nương t.ử, nương t.ử đừng . Châm cứu xong sẽ hết đau, sẽ đau nữa."

"Ta, ngươi…" Minh Châu mới là lạ. Hai tên tự cho đúng , nàng sắp tức c.h.ế.t . Hai chân Thẩm Trọng ấn c.h.ặ.t, thể nhúc nhích, nhưng phần cơ thể và hai tay nàng vẫn thể động!

Mỗi khi Thẩm Trọng động tác, Minh Châu liền nắm lấy hai tai Ngụy Ngọc, tát cho một cái.

Khi Thẩm Trọng xử lý xong hai chân nhỏ của Minh Châu, khuôn mặt tuấn tú của Ngụy Ngọc sưng lên. Thậm chí hai tai của cũng nắm đến sưng đỏ.

Thẩm Trọng: "……"

Thẩm Trọng xé một mảnh vải mềm, bọc kỹ hai chân nhỏ của Minh Châu, đó giúp nàng mang giày. Vừa mang xong, Minh Châu liền nhảy dựng lên, kéo Ngụy Ngọc rời xa Thẩm Trọng.

"Nương t.ử, nàng còn đau ?" Ngụy Ngọc khuôn mặt sưng húp, chuyện cũng ngọng nghịu.

"Đau, đau c.h.ế.t." Minh Châu ủy khuất, nước mắt lưng tròng.

Nàng nhớ nhà quá! Nhớ Khương Minh Hiên và cha.

Nghĩ đến đây, Minh Châu Ngụy Ngọc đầy hy vọng: "Ngươi phủ Uy Viễn hầu ?"

"Cái gì hầu? Đại mã hầu là cánh tay dài hầu?" Ngụy Ngọc ngơ ngác gãi đầu.

"Ta… thôi!" Minh Châu hậm hực lưng , thèm để ý tới . Nàng thật sự ngốc, còn hy vọng tên ngốc đưa về nhà.

Lúc , Khương Minh Tâm thu dọn đồ đạc đến.

Nàng đến, liền nhíu mày Minh Châu và Ngụy Ngọc. Thật lòng mà , mỗi thấy hai , Khương Minh Tâm đều cảm thấy m.ô.n.g đau.

Loading...