Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:45:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Cơ Vô Đạo rời , Minh Châu lập tức thoát khỏi trạng thái thể khống chế.

Chuyện quái gì đang diễn ở đây ? Minh Châu dậy xem xét tình huống xung quanh, kinh ngạc phát hiện, nơi thế mà là Hoàng thành Hiên Viên.

đường, nàng hề thấy một hoàng tộc Hiên Viên nào. Ngoại trừ cung nhân , chỉ một mặc áo bào đen đang vội vã. Những đó kỳ lạ, ban ngày ban mặt mà ăn mặc nghiêm chỉnh, cho một ánh mắt trời nào chiếu họ.

Vẻ mặt Minh Châu mờ mịt tới cửa cung, bỗng nàng khó chịu ôm n.g.ự.c cái đầu treo cửa cung điện cao lớn.

Trong nháy mắt, thứ gì đó đ.á.n.h thẳng lòng nàng. Khó chịu, chịu nổi, sự nhớ nhung tới nỗi đau đớn, còn cả tình yêu sâu đậm, tất cả đều vây quanh nàng. Đau đớn đến nỗi nàng ngừng nôn khan, trái tim co giật từng hồi. Sau đó, mặt cung nữ im lặng phía , nàng trực tiếp hôn mê.

“Ai đó nhanh tới đây! Phu nhân ngất xỉu !”

Sau khi tỉnh , nàng vẫn ở trong căn phòng . Bên giường, vẻ mặt Cơ Vô Đạo chán nản ở đó chớp mắt Minh Châu.

Giọng Cơ Vô Đạo khàn: “Thế nào, thấy đầu Cơ Đàn Sinh xong cảm thấy đau đớn ?”

Rồi thình lình, trở nên kích động, tiến lên nắm lấy bả vai Minh Châu. Ánh mắt đau khổ nàng: “Mẫu , Minh Châu, ngươi thật sự trái tim! Ngươi hề cảm nhận tình cảm của dành cho ngươi ? Rõ ràng, ban đầu là ngươi câu dẫn . Thậm chí, ngươi còn khen lớn lên tuấn tú, nhưng vì ngươi ngừng là ngừng. Thậm chí ngươi còn vì vị trí Khương phu nhân mà nể tình bảo Ô Tiểu Tiểu g.i.ế.c . Ngươi lúc , c.h.ế.t trong tuyết đau đớn đến mức nào ? Linh cốt vỡ, mà giống như một con ch.ó, ghê tởm thè lưỡi mong chờ sự cứu rỗi sẽ bao giờ đến. Lúc đó ngươi đang ở ?”

Ngữ điệu của Cơ Đàn Sinh càng lúc càng dồn dập: “Có ngươi đang ở trong lòng Cơ Đàn Sinh ? Thậm chí còn ôm nhi t.ử ngoan của các ngươi, một nhà các ngươi . Chỉ … Chỉ đáng c.h.ế.t một trong đêm đông rét lạnh ai nhớ đến.”

“Ta như .” Sắc mặt Minh Châu tái nhợt: “Ngươi khó chịu quá, Cơ Vô Đạo. Ta sắp thở nổi .” Giọng của nàng mang theo tiếng nức nở.

Đó là cảm giác bất lực khi cánh bướm sắp bẻ gãy, sự đau đớn tới nỗi đầu óc choáng váng.

“Cho dù đây gì ngươi, Cơ Đàn Sinh vẫn là phụ ruột của ngươi mà. Sao ngươi dám, ngươi dám thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t ?” Nước mắt trong suốt của Minh Châu chảy dọc xuống gò má, xẹt qua gò má trắng nõn mịn màng biến mất tóc mai.

“Minh Châu.” Đột nhiên, Cơ Vô Đạo rút hết thù hận nơi đáy mắt, như mồi lửa thiêu rụi tất cả. Cậu bình tĩnh Minh Châu. Một lát , ánh mắt sợ hãi của nàng, nhẹ nhàng hôn lên tóc mai .

“Quên Cơ Đàn Sinh , chỉ hai chúng và Cơ Thiên Lân. Ta sẽ đối với nó, coi nó là con của . Một nhà ba chúng sẽ mãi mãi vui vẻ hạnh phúc, nghĩ đến chuyện đó nữa ?”

Minh Châu chỉ nhắm mắt, trả lời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/chuong-139.html.]

'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'

Thấy , Cơ Vô Đạo thất vọng dậy.

Một lát , giống như một điên mất trí, giọng điệu dịu xuống: “Ngươi nhớ Cơ Thiên Lân đúng ! Sau cho ngươi ở cùng nó ?”

“Được.” Mặc dù trả lời , nhưng vì lo lắng cho Cơ Thiên Lân, Minh Châu chỉ thể đồng ý.

Hiện giờ, Cơ Thiên Lân còn trưởng thành, trông vẫn còn non nớt. lẽ là do di truyền từ Cơ Đàn Sinh, vóc dáng cao. Sau khi thủ hạ của Cơ Vô Đạo dẫn tới, ngay lúc thấy Minh Châu, kích động đến mức suýt bật .

“Mẫu .” Cậu tiến lên ôm Minh Châu lòng.

“Thiên Lân.” Minh Châu thì thào, nàng khẽ đẩy Cơ Thiên Lân , đ.á.n.h giá thể của từ xuống : “Con chứ! Có thương ?”

“Con .” Cơ Thiên Lân lắc đầu, nhớ tới mấy ngày nay Cơ Vô Đạo canh giữ nghiêm ngặt và hình ảnh Cơ Đàn Sinh c.h.ế.t ngày hôm đó, dần dà biểu cảm mặt của thiếu niên hiện lên vẻ u tối thể tan .

“Mẫu đừng lo lắng cho con. Mẫu chăm sóc cho bản thì con cũng sẽ khoẻ. Mọi chuyện sẽ qua thôi, con hứa.”

Trước Cơ Thiên Lân Cơ Đàn Sinh chăm sóc, nên nếu về sự hiểu rõ thì quả thật Minh Châu bằng . cho dù chậm chạp đến , nàng vẫn nhận thâm ý trong lời của .

“Thiên Lân, con gì, nên chuyện ngu ngốc.”

Cơ Thiên Lân chỉ an ủi, giúp nàng vuốt tóc: “Hiện tại, mẫu chỉ một con để dựa . Cho dù vì chính con thì cũng chỉ vì mẫu , con sẽ để bản tình huống nguy hiểm. Mẫu yên tâm .”

Mặc dù để cho nàng gặp Cơ Thiên Lân, nhưng Cơ Vô Đạo sẽ cho và nàng ở cùng quá lâu.

Thế , Cơ Thiên Lân của Cơ Vô Đạo dẫn , bầu khí giữa đôi bên rơi bế tắc.

“Minh Châu.” Cơ Vô Đạo tiến lên, ôm nàng. Minh Châu chịu nổi, nàng né tránh cái ôm của .

“Minh Châu.” Nhất thời, ánh mắt của Cơ Vô Đạo tối sầm : “Chúng thật sự thể về như ?”

Cậu bình tĩnh phía Minh Châu.

“Lúc ngươi Cơ Đàn Sinh mang về, đó là đầu tiên gặp ngươi, thích ngươi . Ngươi giống mẫu trong tưởng tượng của , nuông chiều, xinh , tràn đầy sức sống. đáng tiếc ngươi thích . Cơ mà , thích ngươi là .” Cơ Vô Đạo dừng một chút, tiếp tục : “Sau đó là ngày đủ mười tám tuổi, ngươi vô tình uống nhầm t.h.u.ố.c của Cơ Đàn Sinh, d.ư.ợ.c tính kiểm soát tâm trí. Lúc , ngươi giống hệt một con tiên hạc nhảy múa ánh trăng, kiêu ngạo xinh . Chỉ cần một ánh mắt dịu dàng của ngươi cho tình cảm giữa chúng đổi. Ta do dự tới, mà ngươi cảm thấy chuyện thú vị. Thế nên thỉnh thoảng ngươi trêu chọc . , trêu chọc là ngươi . Cứ như , những cảm xúc vui tích tụ mấy năm nay của cũng dần dần biến mất.”

Loading...