[Xuyên Nhanh Thập Niên] DIỆP TÔ TÔ NGHỊCH CHUYỂN CÀN KHÔN - Chương 225

Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:04:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Tôn thấy hai chữ ly hôn thì giật b-ắn :

 

“Cái con bé , mấy lời đó , với cha con cùng bao nhiêu năm trời vất vả lắm mới như giờ, thể ly hôn là ly hôn chứ.”

 

Bà và chồng tình cảm vốn , chỉ vì gần đây đứa con gái ruột trở về cho quan hệ trong nhà chút , nhưng đến mức ly hôn.

 

Tôn Tương Ngọc nũng nịu :

 

“Mẹ, con bảo ly hôn thật , chỉ là dọa cha một chút thôi, lúc đó cha chắc chắn sẽ sợ, để căn nhà đó tên luôn.”

 

Mẹ Tôn nghẹn lời, do dự :

 

“Thế cũng , cái tính bướng bỉnh của cha con, vạn nhất ông thật sự nổi giận thì .”

 

Tôn Tương Ngọc đột ngột dậy, rơi nước mắt :

 

“Mẹ, ngay cả giả vờ cũng chịu thử, con cũng là vì cho thôi, một chỗ dựa, hơn nữa Tôn Tô Tô nhà đắc ý lắm, ở trường chắc chắn con sẽ nó bắt nạt cho đến ch-ết mất.”

 

Mẹ Tôn cảm thấy đầu óc rối tung cả lên, phiền não day day huyệt thái dương:

 

“Con bé , đừng nữa, cũng thấy khỏe.”

 

“Vậy thì đồng ý với con mà, nhà tên , chứ tên con , cha chắc chắn sẽ đồng ý thôi.”

 

“Được , để thử một nữa, đây là cuối cùng đấy nhé, nếu còn cha con giận, sẽ quản nữa .”

 

“Tuyệt quá, cha thể trách , tình cảm hai như thế, cha chắc chắn sẽ đồng ý thôi……”

 

……

 

Ngày hôm ,

 

Mẹ Tôn về sớm, cha Tôn .

 

Bà giả vờ hiền thục dọn dẹp nhà cửa, thuận tiện chờ Diệp Tô Tô tan học.

 

Diệp Tô Tô dọn ngoài ở , nên đang lập kế hoạch dỗ dành con nhỏ đó đến cục nhà đất để chuyển tên sổ đỏ sang cho bà.

 

Đợi đến khi chuyển xong tên sổ đỏ, cho dù chồng tức giận thì cũng chẳng truy cứu gì, dù bà cũng là ruột của Tô Tô mà.

 

Kết quả đợi mãi, đợi mãi, đợi đến khi cha Tôn về buổi trưa mà con nhỏ đó vẫn thấy về.

 

Cha Tôn thấy bà ở nhà, tưởng bà nghĩ thông suốt về, liền cố ý nghiêm khắc vài câu:

 

“Đã về thì đối xử với Tô Tô một chút, dù con bé mới là con ruột của , còn Tương Ngọc thì cứ để nhà họ Tô đưa .”

 

Mẹ Tôn thấy lời , sắc mặt lập tức sa sầm xuống, nhịn trực tiếp :

 

“Tôn Nghiệp Thành, vốn dĩ Tương Ngọc những lời đó còn tin lắm, kết quả là ông thật sự nhẫn tâm như , Tương Ngọc là đứa con gái chúng nuôi dưỡng 18 năm trời, ông nỡ lòng nào tống nó về cái nơi nông thôn hẻo lánh đó chứ!”

 

Cha Tôn nhíu mày bà:

 

“Cho nên bà về nhà, là để chủ cho nó ?”

 

Mẹ Tôn nghẹn lời, đáp một câu:

 

thế, Tương Ngọc chỉ còn mỗi là chỗ dựa thôi, nuôi nó tốn của ông một xu nào, ông cần vội vã đuổi con bé khỏi cửa.”

 

Cha Tôn lạnh lùng :

 

“Bà gì thì cứ , cần đặc biệt về nhà với .”

 

Nói xong, ông liền phẩy tay áo định phòng.

 

Mẹ Tôn thấy ông như , nhớ đến những lời Tương Ngọc , nhịn thốt lên:

 

“Tôn Nghiệp Thành, căn nhà ông cho Tô Tô để tên , xem biểu hiện của con bé thế nào mới quyết định cho con bé , nếu sẽ ly hôn với ông!”

 

Bước chân cha Tôn khựng , huyệt thái dương giật liên hồi, ông đầu vợ , chẳng thèm nhảm mà đồng ý luôn:

 

thấy bà đúng là tẩy não !

 

Dùng chuyện để đe dọa ?

 

Ly hôn thì ly hôn ——”

 

Chát!

 

Cha Tôn ném chiếc cặp công văn xuống bàn , trực tiếp gọi điện thoại cho trợ lý.

 

“Tiểu Lưu, giúp soạn thảo một bản ly hôn、”

 

“Tôn Nghiệp Thành!”

 

Mẹ Tôn cuống cuồng đỏ cả mắt, vội vàng chạy tới giật lấy điện thoại cúp máy.

 

Lồng ng-ực bà phập phồng vì tức giận, sụp đổ lóc túm lấy ông :

 

“Tôn Nghiệp Thành!

 

chỉ lời tức giận thôi, mà ông thật sự ly hôn với !

 

Ông còn là con nữa !”

 

“Không lời con gái cưng của bà ly hôn với , bà còn thể vì một ngoài mà bỏ chồng bỏ con, thì gì mà dám chứ!”

 

Cha Tôn hất mạnh bà , nghiêm túc cảnh cáo:

 

cho bà Trương Lệ, đừng tưởng dám ly hôn!

 

Thời đại ly hôn đầy rẫy , bà, vẫn thể đưa con gái sống một !”

 

Mẹ Tôn sợ đến ngây , sắc mặt trắng bệch, há miệng hồi lâu mà thốt nên lời.

 

Chương 301 Thiên kim thật xui xẻo những năm 90 (14)

 

lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

 

“Chú Tôn, là cháu Tô Bảo Đống đây, cháu đưa đến để xin chú ạ.”

 

Cha Tôn thấy những lời thì mặt đen , khó chịu liếc vợ bên cạnh một cái.

 

“Đây chính là của đứa con gái cưng của bà đấy, bà tự mà tiếp đón .”

 

Nói xong, ông liền phẩy tay áo thẳng phòng.

 

Mẹ Tôn nên lời, thầm cảm thấy may mắn vì chồng nhắc chuyện ly hôn nữa.

 

Bà hít sâu hai , bất mãn mở cửa.

 

Tô Bảo Đống và Vương Mai Hoa thấy là một phụ nữ ăn mặc tinh tế, cha Tôn và con nhỏ Tô Tô , hai liền thở phào nhẹ nhõm.

 

Tô Bảo Đống lập tức nịnh nọt :

 

“Thím ơi, thím chắc là của Tô Tô , thím trông trẻ quá, cứ như chị của Tô Tô .”

 

Mẹ Tôn thấy những lời thấy ghét , nhíu mày khó chịu :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-thap-nien-diep-to-to-nghich-chuyen-can-khon/chuong-225.html.]

 

“Ít nịnh bợ thôi, các đến đây việc gì?

 

cho các , mang Tương Ngọc cửa , đó là đứa con gái nuôi 18 năm trời, liên quan gì đến nhà các hết.”

 

Tô Bảo Đống , lập tức xua tay :

 

“Chúng cháu đến ý đó, là vì con nhỏ Tô Tô lấy tiền 2 vạn tệ mà chú thím cho chúng cháu, chúng cháu chỉ đến để đòi tiền thôi.”

 

Mẹ Tôn cảm thấy vô cùng mất mặt, giọng điệu mỉa mai :

 

từng nuôi nó, cũng dạy nó, ai bảo các giữ tiền cho kỹ, đòi phần thứ hai á, đời nào!”

 

Nếu là , chừng bà sẽ bỏ chút tiền để đuổi cho xong.

 

giờ đây tiền tiết kiệm trong nhà hết sạch, bà chỉ còn ba bốn vạn tệ trong thẻ lương thôi, còn để dành cho Tương Ngọc học đại học nữa, lấy tiền mà cho họ.

 

Tô Bảo Đống nghẹn lời, Vương Mai Hoa ở phía chịu nổi nữa, gạt phăng con trai , gào lên với Tôn:

 

“Thế thì trả con gái cho , nếu nhà uổng công nuôi một đứa con gái, tiền lấy thì cái thể thống gì, và tiền thì một thứ chứ, con gái mười tám tuổi , dắt về đổi lấy một phần tiền sính lễ cũng ít .”

 

Mẹ Tôn thấy lời , tức đến suýt ch-ết:

 

“Các thật là thô lỗ đê tiện!

 

Các sống nổi nữa ?

 

Đứa trẻ vẫn còn đang học, thể đem đổi lấy tiền sính lễ chứ!”

 

Vương Mai Hoa đảo mắt một cái:

 

“Con sinh , bà quản thế nào , trừ phi bà đưa tiền, nếu nhất định mang .”

 

“Không thể nào!

 

Các đừng hòng mang Tương Ngọc của , đó là con gái !

 

Con bé trong hộ khẩu nhà .”

 

Mẹ Tôn tức giận định đóng cửa, kết quả Tô Bảo Đống lấy tay chặn cửa đẩy , đôi mắt đảo liên tục như bắt thóp của .

 

“Thím ơi, thím đóng cửa cũng vô ích thôi, chúng cháu giấy chứng nhận nhầm lẫn của bệnh viện năm đó, chỉ cần chúng cháu báo cảnh sát xét nghiệm m-áu bằng chứng, chắc chắn thể đòi em gái Tương Ngọc, Tô Tô mới là con gái thím, chuyện sai .”

 

Vương Mai Hoa cũng đe dọa:

 

“Dù chúng cũng nhà bà và trường học ở , cùng lắm thì ngày nào cũng đến trường con gái tìm nó, sẵn tiện cho thầy cô và bạn học hết thế của nó, để nó hổ mà bỏ học sớm theo về quê.”

 

Mẹ Tôn họ một câu một câu là đe dọa, tức đến sắp nổ phổi .

 

“Các rốt cuộc thế nào!”

 

Tô Bảo Đống lập tức :

 

“Đưa cho chúng cháu 2 vạn tệ đó, chúng cháu đảm bảo chắc chắn sẽ đến phiền gia đình thím nữa.”

 

Vương Mai Hoa gật đầu phụ họa:

 

thế, chúng lặn lội từ xa đến đây chính là để đòi tiền, nếu thì ai rảnh mà đến đây chứ, một chuyến tiền tàu xe cũng đắt đỏ lắm đấy.”

 

Mẹ Tôn nghiến răng, sợ chồng trong phòng thấy, liền hạ thấp giọng :

 

“2 vạn nhiều quá, nhiều tiền thế, nhiều nhất chỉ cho các 1 vạn thôi, các mà còn điều thì sẽ báo cảnh sát kiện các tội l.ừ.a đ.ả.o.”

 

2 vạn tệ bỗng chốc thành 1 vạn tệ khiến Vương Mai Hoa vui:

 

“Đừng lấy chuyện báo cảnh sát dọa chúng , chúng g-iết phạm pháp gì , bà bớt vài trăm một nghìn thì , bỗng chốc bớt hẳn 1 vạn thì chênh lệch quá, thế !”

 

Mẹ Tôn cũng nổi hỏa:

 

“Thế thì các một xu cũng đừng hòng lấy , sẽ giấu Tương Ngọc đến một thành phố khác, xem các cách gì xét nghiệm m-áu gây rối , cảnh sát đến mà tìm thấy thì cũng chẳng , bà tưởng nhà họ Tôn chúng là hạng dễ bắt nạt chắc!”

 

Tô Bảo Đống thấy , vội vàng kéo kéo :

 

“Mẹ, 1 vạn vẫn hơn là gì, đừng quậy nữa.”

 

1 vạn tệ đối với dân quê họ cũng là một khoản tiền lớn , còn hơn là chẳng xơ múi đồng nào.

 

Vương Mai Hoa lườm con trai một cái, càng thêm nghi ngờ tiền 2 vạn tệ liệu lén lấy .

 

Như 1 vạn tệ kiếm mắt chẳng là tiền .

 

cũng thấy bớt xót xa hơn một chút, cảm thấy như là kiếm thêm 1 vạn nữa.

 

Mẹ Tôn thấy thế, nhíu mày :

 

“Các bàn bạc xong ?

 

Sự nhẫn nại của cũng hạn thôi.

 

Hơn nữa 1 vạn tệ cho các , các ký cho một bản cam kết, từ nay về Tương Ngọc còn bất kỳ mối quan hệ nào với gia đình các nữa, phép đến phiền chúng thêm một nào nữa.”

 

Tô Bảo Đống kéo lập tức đáp ứng:

 

“Thím ơi, chúng cháu đồng ý.”

 

Vương Mai Hoa hắng giọng một cái, bộ tịch gật đầu:

 

“Được thôi, chỉ cần bà đưa tiền là chúng ký, lăn tay đỏ ch.ót cho bà luôn.”

 

Mẹ Tôn thấy cái đức hạnh của họ, càng thêm chán ghét, Tương Ngọc mà thật sự sống cùng một gia đình như thế thì đúng là tiêu đời thật .

 

“Được , các ngoài đợi một lát, phòng lấy thẻ rút tiền cho các .”

 

……

 

Mẹ Tôn phòng lấy thẻ lương, cha Tôn cứ thế đó bà.

 

dám thật với ông, liền dối một câu:

 

“Cái gia đình đó đúng là hạng hám tiền, đồng ý cho họ 500 tệ, để họ ký tên lăn tay về quê , đến phiền nhà nữa, coi như của .”

 

Cha Tôn cau mày, chẳng thèm đáp lời nào.

 

Ông đường đường là phó giám đốc nhà máy, là kẻ ngốc.

 

Cái gia đình đó mở miệng là dám đòi 2 vạn, 500 tệ mà đuổi họ ?

 

Mẹ Tôn cũng chẳng dám nán lâu, cầm thẻ vội vàng dẫn họ rút tiền.

 

Đi ngang qua cửa hàng văn phòng phẩm, bà còn mua giấy b.út, một bản cam kết, bắt họ ký tên lăn tay để phòng trường hợp họ lật lọng.

 

Tô Bảo Đống và Vương Mai Hoa cả hai đều ký tên và lăn tay đỏ ch.ót, hào hứng cầm 1 vạn tệ đó rời .

 

Mẹ Tôn bản cam kết đó mà thở phào nhẹ nhõm, ít nhất Tương Ngọc cũng giữ , 1 vạn tệ coi như tiêu cũng đáng giá.

 

Đuổi cái đám nghèo hèn , đỡ rước lấy phiền phức.

 

 

Loading...