[Xuyên Nhanh Thập Niên] DIỆP TÔ TÔ NGHỊCH CHUYỂN CÀN KHÔN - Chương 468

Cập nhật lúc: 2026-04-11 16:36:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

...

 

Tàu hỏa chạy mất hai ngày một đêm, Tô Nhã đến đích.

 

Nơi cũng thật là hẻo lánh, cả môi trường cũng khá lạc hậu, dân cư đông đúc như những nơi khác.

 

Cách ăn mặc của thuần một màu xám xịt trầm mặc, phụ nữ càng ăn mặc bảo thủ, nhiều đội mũ, thậm chí còn đeo khăn trùm đầu.

 

Tô Nhã mặc dù ăn mặc giản dị, nhưng da dẻ trắng trẻo dáng , đến bên thời tiết nóng, cô tùy ý buộc một b.úi tóc cao, lộ ngũ quan xinh và chiếc cổ trắng ngần.

 

Rõ ràng cô phù hợp với cách ăn mặc ở đây, dọc đường ít về phía cô đ-ánh giá.

 

Trong đó thiếu một ánh mắt soi mói, Tô Nhã mặc dù để ý, nhưng chằm chằm ít nhiều cũng thấy ghê tởm.

 

Cô tiếp tục về phía vài bước, phía một gã đàn ông còn cố ý sáp gần, mặt mày d-âm đ-ãng đ-ánh giá từ xuống .

 

“Cô em, từ nơi khác đến đúng , định đấy?

 

Để đưa .”

 

Đây chẳng là đưa tới một cái b-ia đỡ đ-ạn , Tô Nhã thèm nhảm, vung chân đ-á một cú thật mạnh, đối phương trực tiếp đ-á bay xa hai mét.

 

Bùm!

 

Người đ-ập xuống đất còn lộn một vòng.

 

“Á——”

 

Những xem náo nhiệt xung quanh đầu tiên là giật , đó hít một khí lạnh.

 

Giỏi thật, phụ nữ cũng quá mạnh bạo !

 

Một cước đ-á bay .

 

Tô Nhã bình thản phủi phủi ống quần, một lời, lạnh lùng bỏ .

 

Dọc đường những kẻ ngó nghiêng ngó dọc đó cũng đều rụt cổ nhường đường, cho đến khi Tô Nhã xa, mới bắt đầu bàn tán xôn xao.

 

“Con mụ giống .”

 

“Chứ còn gì nữa, một cước đ-á bay xa như thế, nghề .”

 

là chẳng dáng vẻ phụ nữ gì cả, bộ quần áo cô mặc xem, chẳng ngoài để câu dẫn đàn ông ...”

 

Mọi đều bàn tán, kẻ đ-á bay đau đớn rên rỉ, đáng tiếc cũng ai thèm quản .

 

Nơi lạc hậu, ai đ-ánh cũng là chuyện bình thường, phố thường xuyên đ-ánh nh-au, quản cũng xuể, đều quen ....

 

Tuy nhiên,

 

Tô Nhã còn tìm thấy căn cứ đơn vị, mấy tên phía theo đuôi.

 

Mấy thanh niên vẻ lưu manh, chúng ý trực tiếp bao vây lấy Tô Nhã.

 

“Mỹ nhân nhỏ, em lớn lên trông thật khôi ngô quá, chuyện với em mấy câu .”

 

“Nhìn xem, đúng là con gái từ nơi khác đến xinh hơn, da thịt mịn màng thế , trông thật kích thích quá .”

 

Tô Nhã thấy chúng càng ngày càng tiến gần, tỏa mùi hôi khó chịu, giật chiếc túi đeo chéo vai xuống trực tiếp quật tới tấp.

 

“Một lũ r-ác r-ưởi hạ lưu!

 

tìm đòn!”

 

“Ái chà, cái tính tình cũng nóng nảy gớm...”

 

Kẻ đó lời còn xong, ăn một cú đ-ấm, Tô Nhã bồi thêm một cước chỗ hiểm của :

 

“Nóng nảy cái tổ cha nhà mày!”

 

Những kẻ khác cách đ-ánh hung hãn của cô dọa cho ngây , vô thức lùi hai bước.

 

Gã đàn ông cầm đầu mặt mày giận dữ:

 

“Anh em lên!

 

Chúng đông thế còn trị .”

 

Tô Nhã chuyện, lòng bàn tay đột ngột nắm c.h.ặ.t đ-ấm thẳng một cú qua, đ-ánh cho hoa mắt ch.óng mặt.

 

“Á——”

 

Bắt giặc bắt vua , Tô Nhã một cước đ-á ngã , rầm rầm nhằm miệng bồi thêm mấy cước:

 

“Mẹ nó mày tiếp !”

 

Răng trong miệng gã đó đ-ánh rụng mất một chiếc, lẫn với m-áu tươi chảy ngoài.

 

Những kẻ đó mặc dù đều là du đãng, cũng thường xuyên đ-ánh nh-au, nhưng cảnh tượng vẫn mang sự xung kích cực mạnh, kẻ vô thức nảy sinh tâm lý khiếp sợ.

 

Tô Nhã thì như việc gì, chỉ là tóc tai rối, ánh mắt cô sắc bén khóe môi nở nụ lạnh, về phía những kẻ đó.

 

“Còn ai nữa, bà đây lấy các luyện tay chơi!”

 

Mấy kẻ đối diện uy h.i.ế.p, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm mãi dám động đậy.

 

Đột nhiên, phía vang lên tiếng còi xe.

 

Tất cả những mặt đều ngẩng đầu , thấy một chiếc xe vận tải quân nhu tới.

 

Mấy tên du đãng dọa cho vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Còn tài xế xe thấy bên đang đ-ánh nh-au, vội vàng dừng xe xuống kiểm tra tình hình.

 

Nhìn thấy Tô Nhã là một nữ đồng chí trẻ tuổi, đất còn một tên, đó đầu tiên là sững sờ, đó hỏi:

 

“Đồng chí, bên chuyện gì , cô chứ?”

 

Tô Nhã thấy đối phương mặc quân phục, bèn trả lời một câu:

 

“Không , gặp một lũ du đãng.”

 

Người đó tên du đãng đất, vô thức đầu tìm Quân.

 

“Anh Quân.”

 

Chỉ thấy chiếc xe tải lớn bên một bóng bước xuống.

 

Tô Nhã sang, vô thức nhướn mày.

 

Một thanh niên cao lớn 1m9, tóc húi cua ngũ quan góc cạnh sắc sảo, vai rộng eo hẹp chân dài, đầy nam tính, đặc biệt là bộ quân phục mặc mang cảm giác cấm d.ụ.c tràn trề.

 

hai chữ:

 

“Đẹp trai.”

 

Quan Thiệu Quân bước tới, Mã Đông lập tức :

 

“Anh Quân, là mấy tên du đãng gần đây bắt nạt , cảnh cáo chúng căn bản tác dụng.”

 

Quan Thiệu Quân kẻ đất một cái, đặc biệt là dừng hai giây ở cái khóe miệng sưng vù chảy m-áu, đó Tô Nhã.

 

Biểu cảm mặt tinh tế nhướn mày một cái, mở miệng hỏi:

 

“Đồng chí, đây là cô đ-ánh?”

 

Giọng của đối phương dễ , trầm ấm mang theo vài phần thanh sảng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-thap-nien-diep-to-to-nghich-chuyen-can-khon/chuong-468.html.]

Tô Nhã bình thản gật đầu:

 

“Ừm, đ-ánh.”

 

Quan Thiệu Quân mà gật đầu, tùy tiện khen một câu:

 

“Đ-ánh lắm.”

 

Kẻ đất dọa cho ngừng bò lui về phía , rõ ràng nhận Quan Thiệu Quân, lập tức cầu xin:

 

“Trưởng quan, sai , dám nữa , cầu xin ngài tha cho .”

 

“Lần cảnh cáo mày đừng để rơi tay tao nữa, nếu sẽ kết quả , đúng là ghi nhớ.”

 

“Không mà...”

 

Quan Thiệu Quân thèm nhảm với , một tay xách cổ áo , lôi xềnh xệch về phía xe.

 

Một đàn ông trưởng thành cao 1m7, sự áp đảo tuyệt đối về sức mạnh và chiều cao của đàn ông 1m9, căn bản ưu thế gì, giống như một con ch.ó ch-ết lôi .

 

“Á—— cứu mạng với.”

 

Tiếng ồn ào, Quan Thiệu Quân nhằm gáy giáng một cú, lập tức ngất .

 

Mã Đông bên cạnh thấy Quân tay thì yên tâm hơn nhiều.

 

Sau đó há miệng, về phía Tô Nhã bên cạnh, trông văn văn tĩnh tĩnh, thật khó tưởng tượng là một cô gái nhỏ nhắn thế đ-ánh một gã đàn ông nông nỗi đó.

 

Mã Đông khuôn mặt trắng trẻo xinh của , nhịn hỏi:

 

“Đồng chí, khu vực gần đây dân cư thưa thớt, tiếp một đoạn nữa là đến đơn vị , ở đây?”

 

đến đơn vị tìm .”

 

Tô Nhã xong, Mã Đông lập tức thêm vài phần thiết:

 

“À, cô là nhà của quân nhân?”

 

Tô Nhã cũng giải thích quá nhiều:

 

“Cứ coi là .”

 

Mã Đông lập tức nhiệt tình chào mời:

 

“Chúng chở vật tư về, thể xe của chúng .”

 

Tô Nhã giày vò một hồi như , chút mệt , thể xe thì bằng:

 

“Vậy thì đa tạ .”

 

“Đừng khách khí, phục vụ nhân dân mà, thôi.”

 

Mã Đông hì hì dẫn tới, đó chạm nụ đầy ẩn ý của Quân.

 

Anh vô thức chút chột , gãi gãi đầu, vội vàng giải thích:

 

“Anh Quân, vị nữ đồng chí nhà của đồng chí trong đơn vị , thể cho cô nhờ một đoạn.”

 

Quan Thiệu Quân đồng đội nữa mà Tô Nhã, lòng nhắc nhở:

 

“Giấy tờ chứng minh phận của cô, cũng như họ tên thăm, còn cả giấy chứng nhận thăm phê duyệt, những thứ , đơn vị thể tùy tiện cho .”

 

Chương 627 Nữ phụ đáng thương hút m-áu 12

 

Những thứ mà đối phương , Tô Nhã vội vàng, ngoài giấy tờ của chính thì chẳng gì khác.

 

cô mang theo giấy chứng nhận kết hôn, đến đây cũng để ở lâu thăm , chỉ là để ly hôn với mà thôi.

 

Tốt nhất là giải quyết trong một ngày, cô thì Hứa Thản ngoài cũng .

 

Tô Nhã mở miệng :

 

“Không , đơn vị cũng , các đưa đến cổng đơn vị, giúp gọi .”

 

Quan Thiệu Quân còn kịp mở miệng, Mã Đông bên cạnh nôn nóng hỏi:

 

“Cô tìm ai ?

 

Đến lúc đó giúp cô gọi cho.”

 

“Hứa Thản, ở đại đội ba.”

 

Tô Nhã trả lời.

 

Mã Đông sửng sốt một chút, đó vui mừng :

 

“Cô tìm Hứa Thản , , cô là gì của ?”

 

Tô Nhã nhiều về chuyện riêng tư của , nhưng đối phương thật thà đơn thuần, cô bèn tùy miệng đáp một câu:

 

“Vợ cũ.”

 

Nụ mặt Mã Đông bỗng chốc cứng đờ, cái gì cơ?

 

Anh nhầm chứ, vợ cũ?

 

Làm thể, cô gái trông cùng lắm mười tám mười chín tuổi, kết hôn , còn thành vợ cũ nữa...

 

Quan Thiệu Quân giơ tay đ-ánh gáy một cái:

 

“Hôm nay nhiều thế, mau lên xe .”

 

Mã Đông tràn đầy tò mò, hỏi tình hình thế nào, nhưng đội trưởng lệnh, cũng dám nhiều nữa.

 

Cứ như , Tô Nhã theo họ đến đơn vị.

 

Vì cô mang theo giấy tờ thăm nên chặn ở cổng lớn.

 

Mã Đông là nhiệt tình, thấy Quân dẫn tên lưu manh nhỏ thẩm vấn , bèn tranh thủ thời gian tìm Hứa Thản.

 

“Hứa Thản, , cũng kết hôn, vợ cũ tìm đến .”

 

Hứa Thản thấy lời thì nhíu mày, nhớ tới cuộc điện thoại mà cha nuôi gọi cho hôm qua, mím môi tùy ý :

 

“Hôn nhân sắp đặt, tính tình hợp.”

 

Mã Đông vỗ vỗ vai em, còn chút tiếc cho :

 

thấy vị nữ đồng chí mà, yêu cầu của quá cao .”

 

Cô gái đó năng lanh lẹ, lớn lên xinh , còn thể đ-ánh gục du đãng, thế nào cũng là một cô gái tồi.

 

Ngược , Hứa Thản chỉ tính tình kỳ quặc, đến cả cũng phân biệt .

 

Mã Đông liên tục lắc đầu:

 

“Thôi bỏ , đang đợi ở cổng lớn đấy, mau xem .”

 

“Ừm.”

 

Hứa Thản bước những bước chân nặng nề, về phía cổng đơn vị.

 

Dọc đường cúi đầu, nắm tay siết .

 

Lúc trong lòng thấy uất ức.

 

Lúc bắt cưới là họ, bây giờ bảo ly hôn cũng là họ.

 

 

Loading...