Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-04-12 20:14:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện ông hận ròng rã suốt ba năm trời .”

 

Vào ngày hôm đó của ba năm , đứa cháu nội vô tội của ông cả cái làng hãm hại, ông sẽ v-ĩnh vi-ễn bao giờ quên.

 

Giờ đây ba năm trôi qua, đợi ông báo thù cần báo thì sẽ đến lúc cháu nội ngoan của ông tái hiện nhân gian .

 

Nghĩ đến đây, sự bất bình và oán hận trong lòng ông dường như mới giải tỏa một chút, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t cũng giãn .

 

Ông chậm rãi thở hắt một , đóng c.h.ặ.t cửa gỗ sân viện, trong sân.

 

Sau đó ông bếp múc nửa thùng nước từ lu nước, im lặng xách mặt cây đại thụ năm trăm năm tuổi trong sân, thành kính múc từng gáo từng gáo nước tưới cho nó.

 

Đây gần như là quy trình ông thực hiện mỗi ngày, từ lâu thành thói quen.

 

Bất kể cây đại thụ thiếu nước ông cũng đều tưới nước như , ngày nào cũng thế, ngay cả thời điểm tưới nước cũng nắm bắt gần như sai lệch.

 

Tưới nước xong, ông tùy ý đặt gáo nước và thùng gỗ sang một bên, xuống chiếc ghế gỗ gốc cây, tĩnh lặng chờ đợi trời tối hẳn.

 

Chỉ khi trời tối hẳn dân làng mới dần chìm giấc ngủ.

 

Một khi họ ngủ say thì chuyện gì xảy tiếp theo còn là điều ông thể khống chế nữa.

 

Hơn nữa, chỉ dân làng mà cả những vị đạo sĩ mới tới cũng sẽ ngủ.

 

Vẻ mặt ông phức tạp, khẽ nheo mắt cây đại thụ bên cạnh, nhỏ giọng :

 

“Đạo sĩ tu vi tìm cách dẫn dụ tới cho ngươi , chuyện ngươi hứa với cũng đừng quên đấy.”

 

Đáp ông chỉ là một sự im lặng.

 

Một lát , một cơn gió thổi qua, lá cây đại thụ phát những tiếng xào xạc.

 

……

 

Chương 384 Kiếm tôn thanh tâm quả d.ụ.c vs Đại mỹ nhân cực kỳ quyến rũ (28)

 

Đêm tối nhanh ch.óng bao trùm.

 

Trong làng dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn dư thỉnh thoảng tiếng ch.ó sủa và tiếng ếch kêu.

 

Phía Quân Trạch, bãi đất trống các lều quây , đám t.ử đốt lên hai đống lửa để chiếu sáng.

 

Sau khi đống lửa chuẩn xong, mười hai vị t.ử ăn ý cùng vây quanh một đống lửa, đó chỉ cho Quân Trạch đống lửa còn , :

 

“Sư tôn, bên chúng con đông quá , chật ních còn chỗ nữa, và tiểu sư cứ vây quanh đống lửa đằng ạ.”

 

Quân Trạch và Thẩm Dao đều nhướng mày, họ , sự sắp xếp cố tình thế rõ ràng là quá mức…… lộ liễu.

 

Vì thế, họ lặng lẽ tới bên cạnh đống lửa , chậm rãi xuống, ăn ý , trong mắt đều là ý vị mà đối phương hiểu :

 

“Họ ?”

 

giây tiếp theo họ thấy Ân Lãng và Giang Kỳ bên kêu oai oái lên, miệng la chen lấn nhanh ch.óng dậy về phía họ.

 

Sau khi Ân Lãng tới, miệng hì hì, trực tiếp phịch xuống bên cạnh Quân Trạch, :

 

“Sư tôn, bên chật quá mất, con qua đây cùng cho vui.”

 

Giang Kỳ chậm hơn y một bước, lặng lẽ xuống bên cạnh y, :

 

“Sư tôn, con cũng qua cùng ạ.”

 

Quân Trạch “ừ” một tiếng, cũng hề tỏ vui, dù ở đây nhiều như , vốn dĩ cũng định chuyện gì bắt mắt lời riêng tư gì với Thẩm Dao.

 

Chỉ là điều cũng chứng minh rằng lẽ họ vẫn về quan hệ đạo lữ của và Thẩm Dao, nếu thì dù bên chật chội đến mấy họ cũng qua đây .

 

Thẩm Dao Đại sư và Bát sư thỉnh thoảng đưa mắt qua giữa cô và Quân Trạch, trong lòng thầm suy nghĩ.

 

Một lát cô cảm thấy bụng đói bèn lều lấy ít lương khô , nhân tiện hỏi các sư cùng ăn một chút .

 

Ân Lãng và Giang Kỳ xua tay lia lịa bảo cần.

 

Thẩm Dao hỏi các sư bên , họ cũng xua tay bảo cần.

 

Ân Lãng giải thích:

 

“Tiểu sư , bọn đều bích cốc , bình thường cần ăn uống, nên cứ tự ăn .”

 

Thẩm Dao gật đầu, đó đưa ít bánh nướng khô và thịt khô cho Quân Trạch.

 

Ân Lãng thấy định với cô là Sư tôn cũng bích cốc , đó —— liền thấy Sư tôn thản nhiên nhận lấy bánh nướng khô và thịt khô cô đưa qua, dáng vẻ đó trông còn vô cùng thuần thục nữa.

 

Ân Lãng:

 

!!!

 

May mà y mở miệng.

 

Quân Trạch nắn nắn miếng bánh nướng khô khốc cứng ngắc trong tay, khẽ nhíu mày, thầm nghĩ cô từ bao giờ ăn loại đồ cứng như thế ?

 

Không sợ đau răng ?

 

Hắn cô, :

 

“Đừng ăn vội, mấy cái bánh cứng quá, để nướng cho mềm một chút hãy ăn.”

 

Thẩm Dao mở to mắt, nuốt một miếng nhỏ bánh nướng trong miệng xuống đáp:

 

“Không Sư tôn, thứ cứng hơn thế con cũng ăn , mức độ của bánh nướng thấm ạ.”

 

Hơn nữa bánh nướng nhai một lát là mềm ngay mà, thể ăn , còn hơn nhiều so với một loại đồ ăn cứng kỳ quặc mà cô từng ăn đây.

 

lời của cô dứt, Quân Trạch đột ngột đỏ mặt.

 

Hắn chút lúng túng bóp bóp miếng bánh nướng trong tay, miệng gì đó nhưng thốt nên lời.

 

Thẩm Dao thấy đỏ mặt hình bèn hỏi:

 

“Sư tôn thế ạ?

 

Người ăn bánh nướng ?

 

Vậy đưa cho con , con để dành ăn.”

 

Quân Trạch bóp bóp miếng bánh trong tay, :

 

“Không , ăn, giờ ăn ngay đây.”

 

Nói đoạn bèn c.ắ.n một miếng bánh nướng trong tay, nhưng giây phút chạm răng ngây , bởi vì…… c.ắ.n nổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-toi-cung-he-thong-sinh-con-pha-dao-cac-the-gioi/chuong-249.html.]

Quân Trạch khẽ nhíu mày, dùng sức c.ắ.n thêm một miếng nữa, tiếp tục dùng thêm sức, rốt cuộc cũng c.ắ.n xuống một miếng.

 

Ân Lãng và Giang Kỳ ở bên cạnh mà há hốc mồm.

 

Nếu họ nhầm thì để gặm miếng bánh đó, gân xanh trán Sư tôn suýt chút nữa nổi lên, đủ thấy cái bánh nướng khó gặm đến nhường nào.

 

Chỉ là, họ bao giờ thấy Sư tôn dốc sức như ?

 

Chỉ vì một cái bánh nướng mà thể liều mạng thế ?

 

Cho nên, chẳng lẽ Sư tôn vì tránh để sư thấy lúng túng nên mới liều như ?

 

Quả là một vị Sư tôn mà……

 

Quân Trạch c.ắ.n một miếng quá lớn, giờ chỉ thấy cơ hàm vẫn còn tê, đầu óc cũng chút choáng váng.

 

Hắn Thẩm Dao đang gặm nhấm từng miếng nhỏ một cách ngon lành, thầm nghĩ:

 

“Lát nữa cũng gặm miếng nhỏ thôi, giống như cô , khi dễ dàng hơn.”

 

Tuy nhiên may mà mấy cái bánh nướng kích cỡ đều khá nhỏ, Quân Trạch dù vất vả cũng rốt cuộc ăn hết sạch một cái tay.

 

Ăn xong đồ ăn, Thẩm Dao và Quân Trạch đều dùng thuật pháp tẩy trần cho tay, đó bắt đầu tán gẫu cùng Ân Lãng và Giang Kỳ.

 

Ân Lãng khen ngợi Thẩm Dao:

 

“Tiểu sư , răng thật đấy, thứ cứng như cũng gặm .”

 

Thẩm Dao gượng:

 

“Khụ khụ, thấy răng Sư tôn cũng lắm mà.”

 

Quân Trạch oán niệm liếc Thẩm Dao một cái, im lặng.

 

……

 

Màn đêm dần buông xuống sâu hơn, lửa trong đống lửa cũng dần lịm .

 

Quân Trạch thấy thời gian gần đủ bèn sắp xếp thứ tự trực đêm của các t.ử và thời gian luân phiên, bảo họ chuẩn bắt đầu trực đêm.

 

Ân Lãng nắm rõ sự sắp xếp xong xuôi đột nhiên gọi , :

 

“Sư tôn, là tối nay mấy em con phiên trực đêm , và tiểu sư cứ nghỉ ngơi cho , cần luân phiên ạ.”

 

Quân Trạch thản nhiên liếc y một cái, :

 

“Không , cứ theo sắp xếp hiện tại mà .”

 

Sau đó sang Thẩm Dao ở bên cạnh buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài, hốc mắt cũng đỏ lên, thầm nghĩ:

 

“Thằng nhóc , mắt mũi cũng tinh tường gớm, còn âm thầm xót sư cơ đấy?”

 

Tuy nhiên cần y bận tâm, bản nên gì.

 

Quân Trạch mím môi, thản nhiên với Ân Lãng:

 

“Con và Vu Bình trực đêm , những khác đều nghỉ sớm , nếu lát nữa dậy nổi .”

 

Mọi đồng thanh đáp:

 

“Rõ thưa Sư tôn.”

 

Ân Lãng chậm một nhịp cũng theo đáp:

 

“Rõ thưa Sư tôn.”

 

Rất nhanh trực đêm trực đêm, cần về lều nghỉ ngơi cũng đều về lều nghỉ ngơi.

 

Thẩm Dao nửa nhắm nửa mở mắt, lặng lẽ lều của xuống nghỉ ngơi.

 

buồn ngủ đến mức chẳng buồn nghĩ ngợi gì khác nữa , hiện giờ chỉ nhanh ch.óng xuống ngủ một giấc, đợi đến lúc đến lượt trực đêm thì thức dậy đúng giờ.

 

Quân Trạch đợi cho tất cả còn ở mắt nữa mới thản nhiên rẽ một vòng, đàng hoàng tiến về phía lều của Thẩm Dao.

 

Chương 385 Kiếm tôn thanh tâm quả d.ụ.c vs Đại mỹ nhân cực kỳ quyến rũ (29)

 

Sau khi Quân Trạch bước trong lều, tiên dùng cho một thuật pháp sạch , đó mới khép kín lối lều, chậm rãi xuống phía Thẩm Dao.

 

Thẩm Dao sạch từ lâu nên lúc đang trong chăn vô cùng thoải mái, hơn nữa còn là tư thế lưng với Quân Trạch.

 

Quân Trạch mím môi, ôm cô từ phía , nhỏ giọng :

 

“Dao Dao, qua đây bảo vệ nàng đây.”

 

Thẩm Dao nhịn thành tiếng, xoay , nhưng trong lều tối om om, cô chẳng thấy gì cả, chỉ thể nương theo cảm giác sờ sờ mặt , :

 

“Sư tôn, ở đây con thể ngủ yên tâm .”

 

Quân Trạch:

 

“Nàng ngủ , ôm nàng.”

 

Thẩm Dao:

 

“Vâng, con ngủ thật đây, Sư tôn cũng ngủ sớm nhé, đợi đến lúc rạng sáng chúng còn dậy trực ban đấy.”

 

Quân Trạch gật đầu:

 

“Ngủ .”

 

Thẩm Dao tựa lòng , nhanh nhắm mắt , cô quả thực mệt .

 

Tuy nhiên, khi những nụ hôn nhẹ nhàng nông sâu của Quân Trạch in lên mặt , cô mở mắt hỏi:

 

“Sao thế ạ Sư tôn?”

 

Quân Trạch mím môi :

 

“Không gì, mau ngủ .”

 

Thẩm Dao dụi dụi mắt, :

 

“Vâng……

 

Sư tôn cũng ngủ .”

 

Đợi đến khi thở của Thẩm Dao trở nên đều đặn, Quân Trạch mới cẩn thận dậy, khi đắp chăn kỹ cho cô, ngoài lều.

 

Hắn lên bầu trời đêm thâm trầm, đó vẽ một kết giới bảo vệ cho cái lều mới yên tâm rời .

 

 

Loading...