Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 301
Cập nhật lúc: 2026-04-12 20:29:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phó Xuyên Lâm cũng phủ nhận.”
Sau khi tối qua về hiểu chút mất ngủ trằn trọc mãi đều ngủ cho đến tận khi gần bình minh mới cuối cùng cơn buồn ngủ......
Sau khi cùng Phó Xuyên Lâm xuống lầu Thẩm Dao nhanh ch.óng thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Phó Vân Chỉ.
Thợ trang điểm và thợ tóc xong tạo hình ngày hôm nay cho cô bé cô bé lúc đang khắp nhà xem xem kiểu tóc và trang sức chắc chắn nhân tiện kiểm tra xem trong nhà còn chỗ nào bố cục cần điều chỉnh tuy rằng tối qua kiểm tra qua một lượt nhưng qua một đêm lỡ như chỗ nào dán chắc lỏng lẻo thì ?
Hôm nay trong nhà khách nhỏ tới ít Phó Vân Chỉ cũng xảy vấn đề gì.
Nhà họ Phó chú trọng nuôi dưỡng tính độc lập của trẻ con nên nhiều chuyện phàm là thể để trẻ con tự tay hoặc tham gia họ đều sẽ buông tay để trẻ con .
Vì những chuyện như phân công kiểm tra thành quả như thế Phó Vân Chỉ vẫn sẽ đích tất nhiên lưng cô bé sẽ còn phụ trách chuyên môn việc nên thỏa.
Sau khi cô bé kiểm tra tàm tàm mới hài lòng vỗ vỗ tay chuẩn về phía nhà bếp xem thử.
cô bé bỗng nhiên thấy bóng dáng của Thẩm Dao ngay giây tiếp theo bước chân cô bé chuyển hướng lập tức vui vẻ về phía Thẩm Dao.
“Cô Thẩm hôm nay cô thật xinh nha.”
Phó Vân Chỉ khi đến bên cạnh Thẩm Dao chớp chớp đôi mắt sáng lấp lánh tán thưởng.
Thẩm Dao thuận thế buông bàn tay vẫn luôn dắt với Phó Xuyên Lâm mỉm dắt lấy bàn tay nhỏ của Phó Vân Chỉ :
“Vân Chỉ hôm nay em cũng xinh bộ trang phục hợp với em.”
Cô bé vốn dĩ lớn lên cực ngũ quan tinh xảo nhỏ nhắn đúng là một mầm non mỹ nhân.
Cộng thêm sự trang điểm tỉ mỉ ngày hôm nay càng xinh thôi chỉ riêng việc đó động đậy thôi cũng thu hút sự chú ý chứ đừng lúc cô bé đang ngửa đầu ngọt ngào mỉm với Thẩm Dao.
Thẩm Dao chỉ thấy lòng mềm nhũn một mảnh mặc kệ cô bé dắt .
Phó Xuyên Lâm một nữa phớt lờ:
......
Thôi bỏ nể tình hôm nay là sinh nhật của Phó Vân Chỉ chiếm giữ lấy Thẩm Dao buông nữa.
Anh theo lưng họ nữa chỉ tùy ý tìm một chỗ xuống trả lời một tin nhắn trong WeChat.
Phó Vân Chỉ và Thẩm Dao đến sảnh ngoài bên lúc còn sớm những vị khách nhỏ mời vẫn tới nên sảnh ngoài bên còn trống nhưng cũng đang lục tục bày biện đồ đạc lên .
Thẩm Dao hỏi Phó Vân Chỉ:
“Vân Chỉ những bạn mà em mời là buổi trưa mới tới ?”
Bọn trẻ hầu như đều vẫn là học sinh tiểu học gia đình quản giáo nghiêm tổ chức tiệc tối nên nhà họ Phó chỉ chọn thời gian buổi trưa và buổi chiều để tổ chức nhưng thời điểm cụ thể Thẩm Dao rõ lắm.
Phó Vân Chỉ đáp:
“Vâng thời gian thiệp mời em gửi là mười hai giờ trưa nhưng họ cụ thể mấy giờ đến em cũng ạ.”
Nói xong chuyện cô bé định dẫn Thẩm Dao xem một đống gấu bông lông xù mà cô bé xếp sẵn sáng nay nhưng điện thoại bỗng nhiên reo lên là cuộc gọi video của bố gọi tới cho cô bé.
Cô bé nghĩ nhiều khoác tay Thẩm Dao liền trực tiếp bắt máy nũng với bố trong video:
“Bố con còn tưởng hai sắp quên mất hôm nay là sinh nhật con chứ.”
Đôi vợ chồng trong video mỉm đáp:
“Bảo bối bố thể quên mất sinh nhật con chứ.”
Phó Vân Chỉ nũng :
“Vậy quà sinh nhật con cái to hơn hơn năm ngoái hai thể cùng con đón sinh nhật năm nay thì bồi thường thêm cho con mới .”
Ngay đó cô bé bỗng nhiên ngẩng đầu về phía Thẩm Dao nhỏ giọng :
“Cô Thẩm cô chào hỏi bố em một tiếng ạ?”
Thẩm Dao lập tức đơ một lúc hiểu thấy căng thẳng hẳn lên bỗng nhiên cảm giác vội vàng gặp phụ nhỉ?
từ một tầng diện khác mà phụ cũng chỉ là phụ của học sinh thôi cần quá căng thẳng.
Vậy thì... cứ hào phóng chào hỏi một tiếng .
Cô mới gật đầu liền thấy giọng phát từ điện thoại của Phó Vân Chỉ:
“Bảo bối bây giờ con đang ở cùng ai ?”
Vì lý do chênh lệch chiều cao của Thẩm Dao và Phó Vân Chỉ nên trong khung hình camera thể chỉ thể thấy đại khái Phó Vân Chỉ đang khoác tay một nhưng khuôn mặt thì thấy.
Phó Vân Chỉ thấy Thẩm Dao gật đầu liền mỉm giới thiệu với bố :
“Đây là cô Thẩm giáo viên dạy múa của con ạ đây con từng nhắc tới với hai con thích cô lắm nha.”
Thẩm Dao cúi xuống mỉm ôn hòa với phụ học sinh trong ống kính hào phóng :
“Bố Vân Chỉ Vân Chỉ hai chào ạ là Thẩm Dao giáo viên dạy múa của Vân Chỉ.”
Bố Phó và Phó nhanh ch.óng nhiệt tình đáp :
“Chào cô Thẩm phiền cô chăm sóc Vân Chỉ nhà chúng .”
Thẩm Dao mỉm :
“Nên ạ.”
Phó Vân Chỉ sợ cô duy trì tư thế quá mệt liền chuyển sang chủ đề khác với bố .
lâu cô bé liền cúp video với bố tiếp tục dẫn Thẩm Dao xem gấu bông lông xù đáng yêu của .
Bố Phó và Phó khi cuộc gọi video kết thúc ăn ý một cái trong mắt là ánh sáng hóng hớt.
Mẹ Phó chủ động mở lời:
“Hóa đây chính là cô Thẩm mà con trai thích tặc tặc thể mắt của con trai thực sự là giống em đến mức thể chê .”
Bố Phó hì hì trêu chọc:
“Lần cây sắt vạn năm cuối cùng cũng thể nở hoa nhỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-toi-cung-he-thong-sinh-con-pha-dao-cac-the-gioi/chuong-301.html.]
Mẹ Phó vui mừng :
“ thế ai mà ngờ chúng chỉ rời nhà ngoài dạo chơi vài vòng con trai tìm xong đối tượng xem chúng ở bên ngoài thêm một thời gian mới tạo thêm chút gian chung cho hai đứa.”
Bố Phó nghĩ nghĩ cũng thấy :
“ chúng nếu bây giờ về chừng cô Thẩm đó sẽ ở trong nhà nữa thế thì hai đứa chẳng thiếu bao nhiêu thời gian chung đụng .”
Mẹ Phó tán thành :
“ thể về phá hỏng bầu khí đó con trai khó khăn lắm mới để tâm đến một cho hai đứa thêm chút thời gian và gian mới .”
Bố Phó ôm lấy bà hôn một cái :
“Vừa chúng cũng tận hưởng thêm thế giới hai .”
Mẹ Phó lườm ông một cái tiếp tục nhổ nước bọt:
“Tính Xuyên Lâm ba mươi tuổi hơn tận năm tuổi nó nếu tranh thủ chút chừng còn chẳng thèm trúng nó hơn nữa bây giờ chẳng đang thịnh hành yêu chị em ?
Rất nhiều cô gái đều thích tìm nhỏ hơn vài tuổi ai còn thèm quản hạng già hơn năm tuổi như nó chứ.”
Nói chính bà cũng chút lo lắng hẳn lên.
“Chồng xem chúng nên tỏ ý với cô bé đó tặng cô bé một ít quà quý giá để thể hiện tâm ý của bậc trưởng bối chúng ?”
Bố Phó nghĩ nghĩ :
“Tỏ ý vẫn là cần thiết chỉ là bây giờ còn sớm một chút đợi phía Xuyên Lâm hiệu cho chúng chúng hãy chuẩn kẻo sợ hơn nữa chừng cô bé đó còn chuyện chúng hai đứa ở bên .”
Mẹ Phó nghĩ nghĩ cũng nhưng bà chuyển ý nghĩ khác:
“Không đúng nha em thể lấy phận chồng tương lai để tặng quà cho cô bé mà em trực tiếp lấy phận phụ học sinh chẳng là xong ?
Em cứ tặng cô bé một ít quà quý giá một chút lý do chính là cảm ơn cô bé chăm sóc Vân Chỉ các thứ.”
Bố Phó lắc đầu :
“Cho dù là trong tình huống như cô bé chắc là cũng sẽ nhận thấy cô bé là một đứa trẻ thành thật chắc là sẽ dễ dàng nhận quà phụ tặng chứ đừng là quà quý giá.”
Mẹ Phó do dự.
Bố Phó vỗ vỗ tay bà dịu dàng :
“Không thả lỏng một chút đợi đến lúc cần chuẩn chúng hãy chuẩn là bây giờ vẫn cần vội kẻo trong lòng thấy áp lực.”
Mẹ Phó khi suy nghĩ kỹ càng theo hướng suy nghĩ cũng tán thành lời bố Phó .......
Bên .
Thẩm Dao đang cùng Phó Vân Chỉ điều chỉnh vị trí đặt gấu bông.
Phó Vân Chỉ với cô:
“Những bảo bối đều do nhà máy gấu bông của nhà em sản xuất đấy ạ em thấy đáng yêu hơn nữa những con đang bày đều là bản giới hạn bên ngoài khó mua em định hôm nay lấy những con tặng cho các bạn của em dù trong phòng đồ chơi của em còn nhiều lắm.”
Thẩm Dao nhướng mày một nữa cảm thán nhà họ Phó giàu và... giàu .
“Quả thực đáng yêu.”
Thẩm Dao cô vẫn nhận logo của những con gấu bông giá bán lẻ một con thôi rẻ chứ đừng là bản giới hạn khó mua .
Phó Vân Chỉ cầm một con gấu bông thỏ nhỏ đáng yêu đưa cho Thẩm Dao :
“Cô Thẩm đây là dòng thỏ nhỏ bảo bối em thích nhất đấy ạ con tặng cho cô phối hợp với chiếc váy hôm nay của cô .”
Thẩm Dao mỉm nhận lấy thỏ nhỏ bảo bối :
“Cảm ơn Vân Chỉ.”
Phó Vân Chỉ xua tay :
“Không cần khách sáo cô Thẩm.”
Thẩm Dao nhéo nhéo tai con thỏ nhỏ trong tay hiểu bỗng nhiên nghĩ đến Phó Xuyên Lâm.
Cũng đến lúc cô mới nhận cô dường như phớt lờ một lúc lâu .
Rất thần kỳ là cô lúc mới nhớ tới ngẩng đầu lên liền thấy bóng dáng đang tới.
Hai tình cờ bốn mắt khoảnh khắc dường như thứ xung quanh đều tĩnh lặng chỉ còn chính họ .
Thẩm Dao mặc váy cổ phong thêu thỏ nhỏ ôm một con gấu bông thỏ nhỏ trắng muốt đáng yêu đó chút kinh ngạc vì sự xuất hiện đột ngột của trong ánh mắt còn một tia cảm xúc m-ông lung mà hiểu .
Phó Xuyên Lâm bật sự ghen tuông ngầm mang theo vì cô phớt lờ cả buổi sáng trong nháy mắt tan biến hết.
“Có đói ?
Sáng nay em vẫn ăn sáng.”
Phó Xuyên Lâm đến mặt cô dịu dàng hỏi.
Bị nhắc tới Thẩm Dao lúc mới nhận cơn đói gật đầu :
“Có chút đói .”
Phó Vân Chỉ bên cạnh áy náy :
“Xin nha cô Thẩm em cô vẫn ăn sáng.”
Thẩm Dao xua tay :
“Không cô là đến lúc mới cảm thấy chút đói.”
Phó Vân Chỉ vội vàng :
“Vậy cô mau ăn sáng ạ.”
Thẩm Dao hỏi:
“Một em ở đây ?”