Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-04-12 17:21:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ta thực sự sợ tổ phụ con ở cái tuổi sẽ chịu nổi cú sốc như , dù bao nhiêu năm qua trong lòng ông vẫn luôn kỳ vọng cô mẫu con còn sống.”

 

Hách nhi, con xem nên thế nào cho ?”

 

Tề Hách cũng thở dài theo:

 

“Cha, so với việc giấu giếm con tin rằng tổ phụ càng tình hình thực tế là thế nào hơn.”

 

Tề Hoài An im lặng nhưng trong lòng cũng câu trả lời.

 

Sáng sớm hôm .

 

Trong khi Tiêu Diễn còn đang chìm đắm trong giấc mộng ngọt ngào với Thẩm Dao thì cửa phòng đột nhiên đ-ập mạnh “rầm rầm".

 

Ngoài cửa.

 

Tề Hách đang tinh quái hét lớn:

 

“A Diễn, mau dậy , tao tìm mày việc.”

 

Trần An bên cạnh thấy loạt hành động của mà lòng run bần bật.

 

“Tề tướng quân, ông chủ nhà tối qua nghỉ ngơi muộn hiện tại vẫn dậy ạ, dẫn ngài phòng khách đợi một chút, đợi ông chủ nhà vệ sinh cá nhân...”

 

Tề Hách mỉm trực tiếp ngắt lời :

 

“Không cần, tao với ông chủ nhà mày là ai với ai chứ, vẻ mặt nào của nó mà tao thấy?

 

Không cần câu nệ mấy cái lễ tiết đó .”

 

Trần An:

 

...

 

Ngài xem ý đó ?

 

“Tề tướng quân, ngài đ-ập cửa mỏi tay ?

 

Hay là để ngài nhé?”

 

Trần An thử thêm nữa.

 

Tề Hách nhướng mày :

 

“Trần An, mày sợ ông chủ mày đ-ánh thức sẽ nổi giận đúng ?

 

Hê hê, tao bí mật cho mày nhé riêng cái chuyện tao tìm ông chủ mày hôm nay bảo đảm nó xong đến cả chuyện giận dỗi cũng chẳng thèm để tâm nữa .”

 

Trần An kinh ngạc Tề Hách đó ——

 

Lặng lẽ lùi một bước.

 

Tề Hách lớn tiếp tục đ-ập cửa hét:

 

“A Diễn, nhanh lên, nhanh dậy mở cửa cho tao.”

 

Giây tiếp theo ——

 

Cửa “két" một tiếng kéo , kèm theo đó là khuôn mặt đen sì và vẻ mặt hết ngái ngủ của Tiêu Diễn.

 

“Ái chà, xin nhé, sáng sớm thế đúng là phiền mày .”

 

Tề Hách tươi hớn hở, chẳng lấy một chút thành ý xin nào.

 

Tiêu Diễn:

 

...

 

“Mày nhất là thực sự việc.”

 

Hắn trầm giọng .

 

Sau đó chống gậy trong.

 

Tề Hách mím môi nén cũng theo , còn tiện tay đóng cửa phòng .

 

Trần An nhốt ngoài cửa:

 

...

 

Anh còn đang đợi hầu hạ ông chủ vệ sinh cá nhân mà...

 

Tiêu Diễn đến bên chiếc ghế đặt gậy xuống, khi xuống mới thản nhiên hỏi Tề Hách:

 

“Nói , sáng sớm thế mày đến tìm tao rốt cuộc là chuyện gì?”

 

Tề Hách mỉm tiên nhịn buông một câu trêu chọc:

 

“A Diễn nhắc mới nhớ chúng quen bao nhiêu năm nay tao cư nhiên vẫn bao giờ mày gọi một tiếng nhỉ.”

 

Tiêu Diễn câm nín liếc một cái thản nhiên :

 

“Xét về tuổi tác tao lớn hơn mày hai tháng, nếu thì cũng nên là mày gọi tao là mới đúng.

 

Muốn tao gọi mày là á?

 

Chuyện đó bao giờ xảy .”

 

Tề Hách trực tiếp phì :

 

“A Diễn, hãy nhớ kỹ câu của mày lúc nhé.”

 

Tiêu Diễn nhướng mày :

 

“Mày thấy vô vị hả?

 

Sáng sớm tinh mơ đ-ánh thức tao dậy chỉ để với tao cái ?”

 

Tề Hách lúc mới thu ý định trêu chọc, chuẩn chính sự với .

 

“A Diễn, tao là thụ mệnh của cha tao đặc biệt qua đây một chuyến...”

 

Tiêu Diễn vẻ mặt bình thản:

 

“Ừm, thụ mệnh gì?”

 

Tề Hách:

 

“Thụ mệnh đón Thẩm Dao về nhà.”

 

Tiêu Diễn:

 

...

 

“Hừ, cái gì đùa ?

 

Tề Hách mày tâm thần phân liệt...”

 

Tề Hách trực tiếp ngắt lời :

 

“A Diễn, của tao điều tra , Thẩm Dao cô là em họ ruột của tao.”

 

Chương 99 V-ú nuôi kiều mị trong phủ tướng quân thô kệch 29

 

Câu của Tề Hách dứt sắc mặt Tiêu Diễn lập tức đổi.

 

Bàn tay kìm mà siết c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm, trái tim đ-ập thình thịch liên hồi, giọng mang theo vài phần bàng hoàng hỏi Tề Hách:

 

“Mày ...

 

đều là thật ?

 

Dao Dao cô ... thực sự là biểu của mày?”

 

Tề Hách thấy phản ứng của Tiêu Diễn cư nhiên lớn như thì ngẩn .

 

, cô quả thực là biểu của tao, hơn nữa cha tao đặc biệt dặn dò tao qua chuyến chính là để tao giải thích rõ tình hình với mày đón cô về đoàn tụ với gia đình.

 

A Diễn, cha tao đoán chắc quan hệ bao nhiêu năm nay của hai nhà chúng mày nhất định sẽ hai lời mà thả ngay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-toi-cung-he-thong-sinh-con-pha-dao-cac-the-gioi/chuong-61.html.]

Hơn nữa Thẩm Dao việc trong phủ mày cũng chỉ là công việc của hạ nhân bình thường thôi chứ gì?

 

Luôn khác thể thế.

 

Cha tao nghĩ biểu chịu khổ bao nhiêu năm qua cũng đến lúc nên kết thúc .”

 

Nghe đến đây sắc mặt Tiêu Diễn trở nên trắng bệch như tờ giấy.

 

Nếu việc để Thẩm Dao về là ý của Trung Võ đại tướng quân...

 

Thì ... chắc chắn khó ngăn cản...

 

Hơn nữa... cũng tư cách gì để ngăn cản...

 

Bởi vì trong lòng rõ ràng thứ nhất Trung Võ đại tướng quân ơn lớn với .

 

Nhớ năm đó khi còn là một tên tiểu binh gì cả, hành động xốc nổi thường xuyên vì thông thạo kỹ năng và phương pháp né tránh tấn công mà khiến bản đầy rẫy vết thương.

 

Sau vẫn là Trung Võ đại tướng quân phát hiện tình cảnh khó khăn của tay giúp đỡ, để từng bước từng bước tiến lên vững chắc cho đến khi thể độc lập gánh vác một phương trời nhỏ.

 

Thứ hai cho dù bàn đến ơn nghĩa xưa thì Thẩm Dao vốn dĩ cũng là nhà của họ, gia đình đoàn tụ là chuyện hợp tình hợp lý, lý do gì để ngăn cản.

 

Nghĩ thông suốt những chuyện đau đớn nhắm c.h.ặ.t mắt giọng run rẩy:

 

“Hôm nay mày đón cô về luôn ?”

 

Tề Hách gật đầu :

 

“Tính cách của cha tao mày đấy, chuyện ông đích dặn dò tao thể thành.”

 

Trong khí im lặng vài giây đôi bên bỗng chốc ai gì nữa.

 

Sau đó Tiêu Diễn nghĩ đến chuyện gì đột nhiên mở mắt , phắt dậy chống gậy vội vàng đến bên cạnh Tề Hách.

 

Tề Hách:

 

???

 

Tiêu Diễn gì?

 

Bây giờ hễ cứ thấy chiếc gậy là vô thức căng cứng , sợ rằng giây tiếp theo Tiêu Diễn sẽ vung gậy đ-ánh .

 

Sau đó ——

 

Khi thấy Tiêu Diễn dừng bước cầm chiếc gậy lên khoảnh khắc đó lòng khỏi thót lên một cái.???

 

Tiêu Diễn lẽ trong tình cảnh vợ tương lai mà vẫn vung gậy đ-ánh đấy chứ?

 

Tề Hách chỉ thấy chấn động.

 

Ai ngờ ——

 

Tình hình thực tế cư nhiên giống như dự liệu.

 

Lúc đây ——

 

Chỉ thấy một Tiêu Diễn vốn luôn đội trời đạp đất, một xương sắt lúc mặt cư nhiên đầy vẻ t.h.ả.m hại và hối hận.

 

Hắn mím c.h.ặ.t môi đưa chiếc gậy trong tay đến mặt , vẻ mặt nghiêm túc và chân thành với :

 

“Anh, em sai , lúc em nên đ-ánh , bây giờ cầm cái đ-ánh em .”

 

Tề Hách:

 

!!!

 

Tề Hách:

 

???

 

Tề Hách:

 

...

 

Một lát đột nhiên kìm nén mà phát tiếng hả hê.

 

“Sao mà đổi giọng gọi tao là nhanh thế?”

 

“Tiêu Diễn Tiêu Diễn, thực sự ngờ mày cũng ngày co duỗi thế đấy?”

 

“Phụt ha ha ha ha ha ha ha ha ha!

 

Tao thực sự vẽ cái vẻ mặt bây giờ của mày đóng khung treo lên để kỷ niệm đấy.”

 

Thái độ cứng rắn và chút khách sáo của ai đó lúc dường như vẫn còn rành rành mắt, ngay cả chính Tề Hách cũng ngờ tới Tiêu Diễn thể tự vả mặt nhanh đến .

 

nỡ mà...

 

Đối với lời trêu chọc của Tề Hách Tiêu Diễn hề biến sắc vẫn duy trì động tác đưa gậy đổi ánh mắt rực cháy Tề Hách.

 

Tề Hách cố gắng nén cố gắng cho bình tĩnh .

 

đối với một Tiêu Diễn như thế thực sự là quá hiếm thấy khiến thực sự nhịn .

 

Một lúc cuối cùng cũng hắng giọng một cái ngăn nụ với Tiêu Diễn:

 

“A Diễn nể tình thái độ chủ động nhận của mày tao bảo đảm tao sẽ đào hố cho mày mặt cha tao .”

 

Tiêu Diễn môi mấp máy một câu:

 

“Đa tạ.”

 

Tề Hách bất lực lắc đầu khổ thở dài một câu:

 

“A Diễn tao vẫn nhắc nhở mày một câu là phía cha tao dễ chuyện như tao .”

 

Tiêu Diễn nghĩ đến phong cách nhất quán của Trung Võ đại tướng quân hiểu chuyện gật đầu khẽ:

 

hiểu.”

 

Tề Hách dậy lặng lẽ đẩy chiếc gậy của Tiêu Diễn về :

 

“Anh em một nhà trận đòn đó tao coi như là mày phát điên , tao đây khoan hồng độ lượng chấp nhặt cứ thế .”

 

Tiêu Diễn:

 

...

 

Tốt lắm Tề Hách thực sự chuyện.

 

Tuy nhiên bây giờ chính Tiêu Diễn nhớ sự hiểu lầm và bốc đồng lúc đó vẫn thấy hối hận.

 

Nếu thể ...

 

Haiz thôi bỏ .

 

Bất luận thế nào Dao Dao nhanh thôi sẽ rời khỏi phủ tướng quân .

 

Hơn nữa khi gặp sẽ còn phận v-ú nuôi Thẩm như thế nữa mà chỉ phận biểu tiểu thư của phủ Trung Võ tướng quân thôi.

 

Hắn cũng sẽ giúp cô xóa sạch những dấu vết cô từng để trong phủ để cô đường đường chính chính xuất hiện mặt .

 

Huống hồ Trung Võ đại tướng quân đặc biệt để Tề Hách qua chuyến chẳng cũng bày tỏ ý tứ đó ?

 

Những gì cần phối hợp Tiêu Diễn tự nhiên sẽ phối hợp hết .

 

Tuy nhiên tâm trạng lúc của vẫn phức tạp nỡ buông tay để Thẩm Dao rời nhưng kìm mà vui mừng vì cô thể đoàn tụ với gia đình.

 

Tề Hách thấy Tiêu Diễn vẻ mặt trầm tư bèn chút đồng cảm vỗ vỗ vai :

 

“Con đường phía còn dài lắm Diễn , tiếp theo dựa nỗ lực của chính mày , cưới biểu tao á e rằng những cửa ải cần vượt qua ít , đầu tiên là tổ phụ tao đến cha tao, đó còn vợ tương lai là tao đây nữa.”

 

“Tuy nhiên hiện tại mà cửa của tao mày coi như qua một nửa .

 

Nếu lúc đầu mày đ-ánh tao thì bây giờ mày chắc chắn thể qua hết cửa của tao đấy.”

 

Tiêu Diễn:

 

...

 

Vừa nãy chẳng là khoan hồng độ lượng chấp nhặt ?

Loading...