Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-04-12 17:42:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lục Trạm cúi đầu, ngón tay khẽ cử động, cảm giác mịn màng tinh tế lúc nãy dường như vẫn còn lưu đầu ngón tay.”

 

Nghe thấy lời cảm ơn của Thẩm Dao, đáp :

 

“Không gì, đây là việc em nên ."

 

Sau đó đột nhiên ngước mắt Thẩm Dao, vẻ như tình cờ hỏi một câu:

 

“Chị sợ ch.ó con ?"

 

Khi hỏi câu , Thẩm Dao hiểu trong đầu hiện là đủ loại ch.ó con mà là...

 

Chú “tiểu lang cẩu" Lục Trạm trong giấc mơ đêm qua...

 

Mắt cô lóe lên một chút, chút tự nhiên trả lời câu hỏi của :

 

“Chuyện ... cũng xem đó là chú ch.ó nào nữa, chú tớ sẽ sợ, chú tớ sợ."

 

Lục Trạm gì, chỉ trầm tư khẽ nâng mí mắt....

 

Tiếp theo Thẩm Dao dắt quen với môi trường xung quanh , bao gồm chỉ cho xem chỗ nào bắt xe là thuận tiện nhất, còn vị trí tàu điện ngầm, cùng với đủ loại cửa hàng và công viên với phong cảnh khá ở gần đó, vân vân.

 

Trong thời gian cô còn ít video ngắn gửi cho bạn Lục Tiêu để bày tỏ sự nghiêm túc của đối với việc chăm sóc em họ cô .

 

Thời điểm là ngày việc nên đường mấy nhàn rỗi, Thẩm Dao dắt Lục Trạm cũng khá thoải mái.

 

Giữa chừng họ còn ngang qua một khách sạn năm .

 

Thẩm Dao dừng bước, chỉ cho Lục Trạm :

 

“Sau nếu ở khách sạn thì thể đến đây, chỗ xa chỗ tớ lắm, việc gì cũng tiện để ý hơn."

 

Lục Trạm gật gật đầu, đó ngước mắt tên khách sạn, ghi nhớ .

 

Đi một lúc lâu, Thẩm Dao chỉ cảm thấy đôi chân mang giày cao gót gót nhọn của tê rần ...

 

Cô gọi hệ thống, bảo nó ném cho một đạo cụ nhỏ giải trừ mệt mỏi mi-ễn ph-í.

 

Hệ thống ngoan ngoãn lập tức sắp xếp ngay.

 

Rất nhanh Thẩm Dao cảm thấy tràn đầy tinh lực, tinh thần sảng khoái hẳn lên.

 

Đợi đến khi gần trưa, Thẩm Dao dắt Lục Trạm dạo trong trung tâm thương mại gần đó.

 

Đi dừng dừng cô cảm nhận nhiều ánh mắt đ-ánh giá của .

 

Rõ ràng lúc nãy ở bên ngoài vẫn nhiều ánh mắt như .

 

Các cô gái dạo trung tâm thương mại nhiều, tầm mắt của họ cơ bản đều dừng Lục Trạm , đó mới đến Thẩm Dao.

 

Khi Thẩm Dao và Lục Trạm cùng xếp hàng mua kem, xung quanh lượt ba đến xin Wechat của Lục Trạm.

 

Mỗi từ chối khẩu khí của Lục Trạm đều nhất quán một bộ văn mẫu:

 

“Xin , con trai ."

 

Sau khi mua kem xong, hai chậm rãi bước rời khỏi chỗ xếp hàng lúc nãy.

 

Thẩm Dao tò mò nhỏ giọng hỏi :

 

“Lục Trạm, lúc nãy con trai là tùy miệng đại ?"

 

Hỏi xong câu Thẩm Dao liền bắt đầu khẽ l-iếm que kem ốc quế vị dâu tây cầm trong tay.

 

Nghe thấy câu hỏi cô đặt , Lục Trạm đối mắt với tầm mắt cô, đó liền thấy—

 

Viên kem màu hồng...

 

Thẩm Dao đang...

 

Ánh mắt tò mò và thuần khiết...

 

Lục Trạm:

 

“..."

 

Anh chỉ cảm thấy nếu dời tầm mắt nữa thì e rằng sẽ bắt đầu suy nghĩ lung tung một cách thể cứu vãn mất.

 

Thế là nhanh ch.óng đầu , ném tầm mắt sang hướng khác, đồng thời trả lời câu hỏi của Thẩm Dao:

 

“Em nuôi một chú...

 

động vật nhỏ, là con trai em cũng vấn đề gì."

 

Thẩm Dao vỡ lẽ:

 

“Hóa ."

 

Sau đó cô tiếp tục l-iếm kem trong tay, đồng thời quên nhắc nhở :

 

“Kem trong tay sắp tan hết kìa."

 

Lục Trạm bấy giờ mới nhớ trong tay cũng một que kem, là vị nguyên bản, thế là im lặng c.ắ.n một miếng, chậm rãi nuốt xuống, cứ lặp vài như , viền môi vô thức dính chút dấu vết màu trắng sữa.

 

Thẩm Dao làn da trắng nõn mịn màng mặt , đôi môi đỏ kem cho đông lạnh của , dấu vết màu trắng sữa quanh môi ...

 

Lặng lẽ cảm thán một câu trong lòng, tiểu nãi cẩu gì gì đó... quả nhiên là...

 

Lục Trạm nhận tầm mắt đ-ánh giá của cô, thế là vô thức về phía cô, đó thấy đôi mắt to sáng lấp lánh của cô, cùng với...

 

động tác ăn viên kem màu hồng.

 

Lục Trạm thừa nhận giây phút suy nghĩ của thể kìm nén nữa mà bắt đầu tản mạn.

 

Thẩm Dao nhận cảm xúc ngượng ngùng và tự nhiên nhanh ch.óng dâng lên quanh , hài lòng nhếch môi .

 

Lần coi như uổng công cô ở đây nhẩn nha ăn que kem.

 

Tiếp theo Thẩm Dao dắt Lục Trạm tiếp tục , cuối cùng dừng một nhà hàng.

 

Cô hỏi Lục Trạm:

 

“Chỗ ?"

 

cũng là khách từ phương xa tới, quyền lựa chọn nên ưu tiên đưa cho .

 

Lục Trạm gật gật đầu :

 

“Thật tớ thế nào cũng , cơ bản kén ăn lắm, chị ăn gì tớ theo ăn nấy là , ưu tiên chọn món chị thích nhé."

 

Thẩm Dao nhướng mày, đây còn là một kén ăn ?

 

Dễ nuôi ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-toi-cung-he-thong-sinh-con-pha-dao-cac-the-gioi/chuong-78.html.]

 

Nghĩ đến đây tầm mắt cô kìm mà lượn quanh vài vòng đ-ánh giá, cũng cao thế liên quan gì đến việc kén ăn ?

 

Nhân viên phục vụ của nhà hàng nhanh ch.óng đón tiếp.

 

Thẩm Dao dắt Lục Trạm theo cô trong.

 

Lúc gọi món Thẩm Dao thực đơn thấy một món rau xào hỗn hợp cà rốt và súp lơ xanh, chỉ chỉ, thử hỏi Lục Trạm:

 

“Cậu thật sự kén ăn ?

 

Vậy hai loại rau ăn ?"

 

Lục Trạm chút ý tứ ngoan ngoãn gật gật đầu :

 

“Có ăn."

 

Thẩm Dao kinh ngạc trợn tròn mắt, đó chỉ thêm vài món rau liên quan đến những loại rau cô thích ăn lắm:

 

“Ví dụ như ớt chuông, mướp đắng, mướp...”

 

Lần lượt hỏi Lục Trạm ăn ?

 

Kết quả—

 

Lục Trạm đều gật đầu hết.

 

Giây phút trong lòng Thẩm Dao hiểu một cảm giác kỳ diệu, cứ như...

 

Lục Trạm mắt chính là một chú tiểu nãi cẩu ngoan đến mức thể ngoan hơn ...

 

Tuy nhiên cuối cùng lúc gọi món cô vẫn tránh một món rau thích, đó gọi vài món thích ăn, bảo Lục Trạm gọi vài món thích mới đặt đơn.

 

Món ăn của quán lượng lớn, gọi thêm vài món cũng , Thẩm Dao cuối cùng qua một lượt tất cả món ăn trong đơn đặt, phát hiện bên trong món nào lúc nãy cô chỉ cho Lục Trạm xem cả.

 

Cho nên thích những món đó nên mới gọi ?

 

Chương 126 Sau khi sống chung, cô em trai nhỏ cưng chiều hết mức 05

 

Thẩm Dao nhướng mày, ngạc nhiên sự tỉ mỉ và khả năng quan sát của .

 

Ăn cơm xong Thẩm Dao dắt về nhà.

 

Họ về đến nhà lâu, mới sofa chơi điện thoại một lát, cửa nhà liền truyền đến tiếng gõ “tùng tùng tùng".

 

Lục Trạm phản ứng nhanh dậy rảo bước mở cửa, đó xách một chiếc hộp lớn đến mặt Thẩm Dao.

 

Anh đưa chiếc hộp lớn trong lòng cho Thẩm Dao, lịch sự :

 

“Đây là quà gặp mặt em tặng chị, xin vì lúc qua đây vội vàng quá, kịp mua sẵn, bây giờ mới bù , hy vọng chị chê."

 

Thẩm Dao ngẩn , tình hình thực tế đúng như lời , vội vàng, ngay cả lúc bạn Lục Tiêu nhờ cô giúp đỡ cũng là ngày Lục Trạm xuất phát.

 

Cho nên việc kịp chuẩn quà là chuyện bình thường thể bình thường hơn.

 

Chỉ là cô ngờ rằng còn đó.

 

Cô nhận lấy hộp quà đưa qua, :

 

“Cảm ơn nhé Lục Trạm, thật cần khách sáo ."

 

Lục Trạm mỉm , hiệu cho cô mở xem thích .

 

Thẩm Dao ánh mắt chuyên chú của chậm rãi mở hộp quà .

 

Ngay đó đ-ập mắt là một chú robot phiên bản Q to bằng quả dưa hấu.

 

Toàn nó trắng muốt, trông hổ báo cáo chồn mà tròn vo, trông vô cùng đáng yêu.

 

Thẩm Dao thử ấn một cái nút công tắc nổi bật của nó, giây tiếp theo màn hình mặt nó đột nhiên sáng lên, lộ biểu cảm linh hoạt và đôi mắt chớp chớp.

 

“Chào chủ nhân, là robot nhỏ độc quyền của ."

 

Giọng ngọt đáng yêu phát từ c-ơ th-ể nó.

 

Thẩm Dao sờ sờ cái tai nhỏ đáng yêu của nó, đáp :

 

“Chào nhé."

 

Lục Trạm cúi lấy một cuốn sách hướng dẫn khá dày từ trong hộp quà đưa cho Thẩm Dao, :

 

“Đây là sách hướng dẫn sử dụng và quản lý nó, nếu chị thấy hứng thú thể tìm hiểu thử, bên trong nhiều câu lệnh tắt, chị thể thử, vài cái cũng khá thú vị đấy."

 

Thẩm Dao khá hứng thú lật lật xem, đó chọn một câu lệnh trong đó thử với chú robot nhỏ:

 

“Giúp tớ kiểm tra tình hình thời tiết hiện tại với."

 

Chú robot nhỏ khi cô xong liền lập tức phản hồi:

 

“Đã định vị vị trí của chủ nhân là 88 đường Lâm Du thành phố A, hiện tại sẽ báo cáo tình hình thời tiết lúc 14 giờ 30 phút chiều cho :

 

Trời nắng, mây rải r-ác, nhiệt độ từ 28 độ đến 32 độ..."

 

Thẩm Dao mở ứng dụng thời tiết điện thoại , tò mò so sánh với tình hình nó báo cáo, phát hiện nó chính xác.

 

Thẩm Dao lật lật sách hướng dẫn, thấy đó còn thể đặt tên cho nó, bảo nó tra công thức nấu ăn, tra tình hình tắc đường, tra tuyến xe buýt tàu điện ngầm vân vân, chức năng nhiều đến mức cô xem xuể.

 

Xem đây thực sự là một món đồ .

 

Cô ngước mắt Lục Trạm, mỉm vô cùng chân thành :

 

“Cảm ơn món quà của nhé, nó siêu đáng yêu luôn, tớ thích."

 

Nói cúi đầu sờ sờ cái đầu đáng yêu và đôi tai nhỏ của chú robot nhỏ, trong ánh mắt tràn ngập vẻ yêu thích.

 

Lục Trạm cô sờ sờ chú robot nhỏ, lông mi kìm mà rung rung, đôi môi mỏng mím nhẹ, mặt thoáng qua một tia đỏ nhạt.

 

“Thẩm Dao."

 

Anh gọi cô một tiếng.

 

“Ừm?"

 

Thẩm Dao ngừng động tác trong tay, ngước đầu .

 

Mắt Lục Trạm lóe lên một chút, chút tự nhiên :

 

“Đây thật là robot do em và nhóm bạn của em cùng nghiên cứu phát triển, mới lên sàn bán lâu.

 

mà con là độc nhất vô nhị đấy.

 

Bởi vì nó là do chính em tự thiết kế vỏ ngoài robot, bạn em tuy nó đáng yêu nhưng phạm vi đối tượng khách hàng rộng, sẽ sản xuất hàng loạt để bán .

 

 

Loading...