Cổ Diệp theo chiếc xe của Đường Quả rời , bực bội vỗ đầu, thật khó nhằn. Ai cũng đ.á.n.h quan tòa khó, thấy chuyện khó nhất đời là theo đuổi vợ.
Vì trò chuyện với Tiền Bối Bối một lúc, thời gian Lạc Diệc Thành về nhà muộn hơn một chút.
“Anh về ?”
Anh Đường Quả đang sofa chào , trong lòng chút áy náy, chút chột .
Anh thật sự cách nào quên Tiền Bối Bối, nên cũng thể chấp nhận Đường Quả. Dù cho vợ , thật sự hảo thể chê .
Anh nên mừng vì Đường Quả là một thông tình đạt lý, nên trách bản việc hứa?
“Hứa a di hâm nóng đồ ăn trong nồi , Diệc Thành, ăn .”
“Ừm.”
Lạc Diệc Thành đáp một tiếng, đặt cặp tài liệu xuống, rửa tay bếp ăn cơm. Anh ăn nghĩ về những chuyện xảy trong mấy năm nay, sự áy náy đối với Đường Quả ngày càng nhiều.
Anh hứa với Bối Bối, một năm nếu quên , hai sẽ với .
đối mặt với Đường Quả, thật sự nên chuyện như thế nào.
Anh như , nhưng tại thành thế .
“Tiểu Quả.”
“Sao ?” Đường Quả ngước mắt, với một cái, “Công ty chuyện gì ? Thiếu vốn, là phương án vấn đề gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1071-thien-kim-chop-nhoang-57.html.]
Phản ứng của Đường Quả khiến Lạc Diệc Thành sững sờ, đó cúi đầu ăn cơm. Tiểu Quả chính là hảo như , chẳng trách ai ghét cô. Người trong làng thích cô, trong công ty thích cô, phàm là quen cô, đều thích cô.
Tất cả đều ngưỡng mộ .
Anh cũng cô , cô ngàn vạn , nhưng tại cảm giác rung động với cô chứ? Là vì, trong lòng chứa một Tiền Bối Bối, cũng cách nào.
“Anh định mua một căn biệt thự, chúng kết hôn cũng hơn hai năm . Ban đầu luôn để em, một tiểu thư nhà giàu, chịu thiệt thòi ở nơi nhỏ bé thế .” Sau khi tiền, mua cho Lạc và chị cả Lạc mỗi một căn nhà.
“Anh nghĩ, đến lúc đó và chị cả qua chơi, cũng thể cùng náo nhiệt, căn nhà thật sự nhỏ.”
Đường Quả mỉm , “Được thôi, em vấn đề gì, đúng, bây giờ tiền , thể đổi một căn biệt thự. Tuy và chị cả đều ở cùng một khu, nhưng vẫn tiện bằng ở chung một nhà. Đôi khi hầm chút canh mang qua cho , cũng bộ mười mấy phút.”
Nghe Đường Quả đều suy nghĩ cho nhà của , nội tâm Lạc Diệc Thành phức tạp khó tả, “Đến lúc đó, biệt thự sẽ tên em nhé.”
“Diệc Thành, hào phóng ?”
“Đây là điều nên , vốn dĩ ban đầu để em chịu thiệt thòi, chỉ là một căn biệt thự thôi mà. Đây là một chút tấm lòng của , em cũng thiếu những thứ đó, nhưng chỉ tặng cho em.”
“Nếu là tặng cho em, em khách sáo nữa.” Đường Quả , “Kết hôn hơn hai năm , đây là đầu tiên nhận món quà lớn như .”
Lạc Diệc Thành đột nhiên sững , hình như ngoài sinh nhật của Đường Quả , nhớ đến việc ngày thường tặng quà cho cô. Lòng càng thêm áy náy, ngày khi còn ở bên Tiền Bối Bối, dù tiền tiền, đều sẽ dùng nỗ lực lớn nhất của , phàm là ngày lễ, đều sẽ mua quà cho Tiền Bối Bối.
Ngược là Tiểu Quả, yêu cầu gì cả, cũng quên mất những điều .
Đều là của , thể bỏ qua nhiều đến .