Đường Chí Minh cần dùng tiền của thì vội : “Được, cứ quyết định , ăn cơm xong sẽ bàn bạc với .”
Không lâu , Tống Tĩnh Hoa và Lưu Xuân Nguyệt mua thức ăn về, Hệ thống thấy hai xách đầy đồ tay, gần như cầm nổi nữa.
Đặc biệt là cổ Lưu Xuân Nguyệt còn treo một con gà, nó thầm cảm thán, Ký chủ đại nhân đúng là liệu sự như thần.
“Tĩnh Hoa thật là khách sáo quá, nào chúng qua đây cũng mua nhiều đồ ăn như ,” Lưu Xuân Nguyệt xách đồ bếp, , “Làm ngại quá.”
“Chị dâu gì , các chị cũng thường xuyên đến, chẳng chỉ là mua chút đồ ăn thôi ? Các chị đến thì chúng cũng mua, đến thì mua nhiều hơn một chút, gì mà ngại.” Tống Tĩnh Hoa tuy xót tiền vì mua nhiều đồ một lúc, nhưng nghĩ đều là nhà, tiền tiêu thì thôi.
Lưu Xuân Nguyệt mở miệng là khen Tống Tĩnh Hoa tính, thích gần gũi với cô, tâng bốc Tống Tĩnh Hoa lên tận mây xanh, khiến Tống Tĩnh Hoa trong lòng thoải mái hơn nhiều.
Hai bận rộn xào nấu, nguyên liệu cũng chỉ dùng hết một nửa.
Lúc ăn cơm, Đường Chí Minh nhắc đến chuyện bàn bạc với Đường Quả về việc mua xe. Mắt Lưu Xuân Nguyệt sáng lên, nhưng chút khó xử : “Thật sự cần mười một vạn ?”
“Bác gái, nếu cháu thật sự xoay xở , cũng sẽ qua loa bán xe cho họ như , tặng thẳng cho họ cũng .” Đường Quả ngẩng đầu , “Bây giờ cháu đặc biệt hối hận vì mua xe, chỉ trả hết nợ thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1226-con-gai-cua-ke-ngoc-lam-tien-7.html.]
Đường Lập Đức vội : “Đều là nhà, còn bày vẽ nhiều gì? Tiểu Quả, chiếc xe đó con lái, cho Chí Minh của con mượn lái hơn ?”
Hệ thống: […]
“Như ngại lắm, chiếc xe vốn là của Tiểu Quả mà.” Lưu Xuân Nguyệt còn định gì đó thì Đường Quả cắt ngang.
Đường Quả gật đầu: “Bố, bác gái là ngại , bố đừng khó . Hơn nữa con còn đang nợ nần, chiếc xe vốn hai mươi vạn, họ là nhà nên giá mới giảm xuống còn mười một vạn, bàn bạc xong với họ .”
“Nếu nhà bác gái thật sự khó khăn, con đành lái xe đến nơi khác bán thôi. Có lẽ còn bán thêm chút tiền. Còn chuyện họ tháng cần dùng xe, thật bây giờ nhiều nơi cho thuê xe, đừng là loại xe chỉ đáng giá hai mươi vạn của con, ngay cả xe sang mấy trăm vạn cũng thể thuê , đến lúc đó chị dâu thấy lòng như , nhất định sẽ vui.”
Sắc mặt Lưu Xuân Nguyệt đổi một chút: “Thuê xe sang thì thôi , lỡ vấn đề gì, chúng đền nổi .” Bà Đường Quả : “Tiểu Quả , thật sự mười một vạn ?” Không đợi Đường Quả trả lời, bà tiếp tục: “Không con nợ mười vạn ? Hay là, mười vạn thì thế nào? Đều là nhà, đừng vì một vạn mà tổn thương tình cảm.”
“Xuân Nguyệt, Tiểu Quả cũng dễ dàng gì, mười một vạn thì cứ mười một vạn, chị thiếu một vạn ? Vì để Chí Minh cưới vợ, mười một vạn , chúng thế nào cũng gom cho đủ. Xe của Tiểu Quả vẫn còn mới, lái mấy , bây giờ tìm món hời như ?” Người là bác cả của Đường Quả, Đường Lập Bình.
Đường Quả còn lên tiếng, Đường Lập Đức vội : “ thấy mười vạn thôi, cả, cũng đừng trách chị dâu. Vì chuyện cưới xin của Chí Minh, hai lo đến bạc cả đầu. Nếu con bé phá gia chi t.ử vay tiền mua xe, chiếc xe tặng cho Chí Minh, cũng ý kiến gì.”