Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 1245: Con Gái Của Kẻ Tiêu Tiền Oan Uổng (26)

Cập nhật lúc: 2026-04-28 09:40:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người nhà của bà lão , trẻ tuổi gãy chân .

 

Tiếp tục tống tiền chắc chắn lý, chi bằng cứ bám riết lấy Đường Lập Đức buông.

 

Đường Lập Đức chỉ bồi thường cho nhà bà lão nhiều tiền, mà còn vì chiếc xe đ.â.m bà lão, nên trả tiền xe phế liệu cho Đường Chí Minh.

 

Vì Đường Quả bán xe, cộng thêm việc để hai vợ chồng trực tiếp đưa tiền cho Đường Chí Minh.

 

Ngược đổi kết cục , ai ngờ đ.â.m bà lão, thật sự biến thành Đường Lập Bình.

 

một bên mỉm , nụ vô cùng xa, tâm trạng cực kỳ sảng khoái.

 

[Ký chủ, cô xem đây là ác giả ác báo ? Phải là, kẻ ác tự kẻ ác đến trừng trị, hai nhà kẻ ác tụ một chỗ, sẽ tạo tia lửa gì.]

 

Hệ thống ngây thơ cảm thán, ký chủ đại đại đây là thành công tránh tai họa.

 

Nguyên chủ của thế giới , thật sự xui xẻo.

 

Có một cặp bố tiêu tiền oan uổng, bản vận khí siêu kém. Ngoài công việc tệ, cuộc sống gần như là chuyện phiền lòng.

 

Từ khi ký chủ đại đại đến, tất cả thứ đang dần dần đổi.

 

Bây giờ nhà Đường Lập Bình, món nợ , dù thế nào cũng thể tính lên đầu nhà ký chủ đại đại nữa đúng ?

 

Xe là của Đường Chí Minh, đ.â.m là Đường Lập Bình.

 

“Chắc sắp đến vay tiền .” Giọng Đường Quả lạnh lùng vô tình, “Cứ vay , đang chờ họ dốc cạn túi tiền nhà đây.”

 

“Cô Đường, cô trông vẻ vui lắm?” Nguyên Sóc hỏi, “Cô đang lo lắng cho bác cả của cô ?”

 

Thực cảm thấy, cả nhà Đường Lập Bình đều thứ gì, cần lo lắng.

 

“Không , đang lo, họ sắp đến vay tiền bố .” Đường Quả lắc đầu, “ còn ngăn , nhà chúng , sớm muộn gì cũng vay sạch.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1245-con-gai-cua-ke-tieu-tien-oan-uong-26.html.]

“Cứ thế cũng là cách.”

 

Đường Quả ngẩng đầu Nguyên Sóc, “Tổng giám đốc Nguyên, kiến thức rộng rãi, đề nghị gì , để bố còn kẻ tiêu tiền oan uổng nữa ?”

 

Điều thật sự khó Nguyên Sóc, còn khó hơn cả việc một bản kế hoạch.

 

“Vậy là, tổng giám đốc Nguyên hết cách ?”

 

Đường Quả sớm đoán , như bố cô, khuyên , gây sự cũng , dù chịu chút khổ cực, họ cũng sẽ chút hối cải nào.

 

Chỉ một cách, thể kéo họ trở .

 

Để họ trải nghiệm một , cảm giác trong tuyệt vọng.

 

“Cứ thế nữa, thật sự sẽ nghèo túng khốn cùng.” Đường Quả đùa một câu, ngờ Nguyên Sóc đáp lời, “Nếu cô Đường còn đường lui, nghèo túng khốn cùng, thể đến nương tựa .”

 

Nói xong, cảm thấy gì đó đúng, vội , “Chúng quen lâu , nên coi là bạn bè chứ? Bạn bè gặp khó khăn, giúp đỡ là vấn đề gì.”

 

“Vậy xin cảm ơn tổng giám đốc Nguyên .”

 

Nguyên Sóc thấy cô từ chối, trong lòng một cảm giác vui sướng, thật kỳ lạ.

 

thể giúp cô, luôn cảm thấy vui vẻ, như thể nên giúp cô . Cảm giác kỳ diệu đó, cũng xua .

 

Xe cứu thương nhanh đến, Đường Quả và Nguyên Sóc cũng lên xe, các phương tiện bắt đầu từ từ giải tán.

 

Đường Quả đến gần Đường Lập Bình, phiền phức như , cô dính .

 

họ cũng sẽ sớm đến tìm bố cô vay tiền, nếu đến đó, còn gặp cả đống phiền phức, cuối cùng trách nhiệm lẽ vẫn sẽ rơi xuống đầu cô, cô kẻ tiêu tiền oan uổng đó .

 

Quả nhiên, lâu , chuyện Đường Lập Bình lái xe đ.â.m bà lão, loan truyền trong nhóm gia đình.

 

Nghe chân của bà lão gãy nát, mặc dù đến mức cắt cụt, nhưng chữa khỏi cũng thành què.

 

 

Loading...