Đường Quả đặt tay lòng bàn tay , hai cứ như khiêu vũ một điệu trong quán sữa.
Những vị khách xem bên ngoài, cùng với nhân viên quán sữa, trong nụ đều mang theo lời chúc phúc.
Khi rời khỏi quán sữa, Nguyên Sóc nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của Đường Quả, bao bọc trong lòng bàn tay, sợ cô chuồn mất.
Mãi cho đến khi đưa cô lên xe, mới thở phào nhẹ nhõm.
Người phụ nữ , là của .
Nguyên Sóc nghĩ thầm trong lòng, khóe miệng vểnh lên, trong mắt đều là ý .
“Sóc ca, nãy căng thẳng lắm ?”
“ , căng thẳng, cảm thấy chút chân thực, ngoài, cứ sợ em cướp mất.”
“Em , ai dám cướp em chứ.”
Nguyên Sóc dang cánh tay , dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy cô, Đường Quả thậm chí thể thấy tiếng tim đập thình thịch của .
Một phút , mới buông .
Nói: “Ngày mai về sẽ mua bảo hiểm diện cho em.”
Đường Quả: “...”
Hệ thống: Người em, thế sợ trở về kiếp cẩu độc ?
“Vậy Sóc ca, thật lòng .”
“Dưới tên một công ty bảo hiểm, còn một công ty may mặc, cùng với một công ty điện máy, ở các thành phố sầm uất, đều mười mấy cửa hàng, còn một khoản đầu tư khác, bao nhiêu, cũng kiểm kê qua,” Nguyên Sóc như thuộc lòng, lôi hết gốc gác của kể, “Còn tài sản của ba , thì , hơn nữa tài sản của bọn họ, cũng chẳng thèm, tự kiếm tiền, cảm thấy sẽ kém hơn ba , bọn họ xử lý thế nào thì xử lý, còn của , đều thuộc về em...”
Nguyên Sóc cảm thấy, nỗ lực .
Tuyệt đối thể kém hơn ba , chiều vợ, tưởng ? Trước đây chỉ là vợ thôi.
Hệ thống: Được , mặc dù lối tư duy chút kỳ cục, nhưng kiểu , thực sự là kiểu mà ký chủ thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1275-con-gai-cua-oan-dai-dau-56.html.]
Nguyên Sóc đưa Đường Quả đến cửa chung cư, ánh mắt lưu luyến rời, giống như một chú cún con bỏ rơi, đáng thương Đường Quả.
Đường Quả ôm một cái, lấy chiếc hộp chuẩn từ , “Đây là quà gặp mặt em tặng dì, cảm ơn viên kim cương hồng của dì, em thích.”
“Sóc ca, ngày mai gặp.”
“Tiểu Quả, ngày mai gặp.”
Nguyên Sóc vẫn , mãi cho đến khi bóng lưng Đường Quả khuất hẳn, mới lái xe rời .
Mới xa một phút, cảm thấy trôi qua lâu .
Mẹ Nguyên Đường Quả tặng quà cho bà, liền giật lấy chiếc hộp nhỏ từ tay Nguyên Sóc, mở xem, bà kinh ngạc đến ngây .
“Oa, hồng ngọc to bằng quả trứng bồ câu, to quá!”
“Lại là hồng ngọc, to thế .”
Nguyên Sóc cũng kinh ngạc, màu sắc , viên hồng ngọc giá trị liên thành a. Hơn nữa, ánh đèn, thấy bất kỳ tì vết nào.
Mẹ Nguyên liếc viên hồng ngọc, lập tức vui.
“Con trai, keo kiệt quá , chỉ tặng một viên kim cương hồng nhỏ xíu, khi nào con đưa cô gái nhà về nhà, dẫn con bé phòng chọn trang sức mới .”
“ , con con bé xuất từ gia đình bình thường ?”
Nguyên Sóc cũng sững sờ một chút, nhớ đến cô gái mà trúng vốn dĩ hề bình thường.
“Tiểu Quả xuất từ gia đình bình thường, nhưng bản cô hề bình thường.”
Mẹ Nguyên cũng tính toán, bà mà, cô gái thể lọt mắt xanh của con trai bà, tuyệt đối là một cô gái nhỏ bình thường.
“Vậy cô gái lợi hại .”
“Cô chơi chứng khoán cực kỳ giỏi.” Hai quen lâu như , sẽ đến những chuyện , Nguyên Sóc theo bản năng liền kể với Nguyên, “Ánh mắt cực kỳ tinh tường, con cảm thấy, chỉ cần cô , cô gì cũng thể thành công.”