Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 1288: Con Gái Của Kẻ Ngốc (69)

Cập nhật lúc: 2026-04-28 09:41:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường Lập Bình, Lưu Xuân Nguyệt, Tống lão thái… và những khác, đều ngờ rằng, một ngày họ sẽ nhận trát đòi của tòa án.

 

Họ kiện?

 

Người kiện họ, là Đường Quả, Đường Lập Đức, Tống Tĩnh Hoa.

 

Ngày hôm đó, điện thoại của Tống Tĩnh Hoa và Đường Lập Đức gọi đến cháy máy.

 

Hai vốn còn đang nghĩ, như là quá vô tình .

 

Đến khi những gọi điện đến, mắng họ xối xả một trận, họ chỉ : “Hay là, các trả tiền , chuyện cũng cho qua. Ra tòa ho gì, nhưng nhà chúng cũng hết cách . Bây giờ trả, thể tính lãi, tòa, thì tính lãi .”

 

Cả hai đều vì thái độ tồi tệ của đối phương mà hề d.a.o động.

 

Nghe trong điện thoại, những vốn quen thuộc, mắng họ là đồ vong ơn bội nghĩa, mắng họ tình nghĩa, mắng họ lạnh lùng. Trong lòng từ lúc đầu khó chịu, đến bây giờ bình thản.

 

“Chuyện cứ giao cho Tiểu Quả lo , chúng can thiệp nữa.”

 

Tống Tĩnh Hoa chút mệt mỏi : “Vô vị, thật vô vị.”

 

Trong các con của Tống lão thái, cô thể hiếu thuận nhất. Có gì cũng nghĩ đến Tống lão thái, nhưng Tống lão thái mắng cô bất hiếu, vong ơn bội nghĩa, đủ thứ lời khó , mắng đến mức lòng cô đau đớn.

 

Đặc biệt là câu đó, sớm thế, lúc đầu nên vứt cô , chỉ nuôi chị cả và em trai cô.

 

Cũng là hôm nay cô mới , Tống lão thái vì đứa con thứ hai là con gái, nên luôn ý định bỏ rơi.

 

Chẳng trách, Tống lão thái cái gì cũng nghĩ cho chị cả và em út, đối với cô khắt khe như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1288-con-gai-cua-ke-ngoc-69.html.]

 

Cuối cùng ngày cũng đến, bên đơn và bên nguyên đơn gặp mặt.

 

Bên đơn do Tống lão thái và Lưu Xuân Nguyệt dẫn đầu, thấy Tống Tĩnh Hoa và Đường Lập Đức, liền c.h.ử.i ầm lên.

 

Cơ bản c.h.ử.i là Tống lão thái và Lưu Xuân Nguyệt, mấy đàn ông khác, sắc mặt cũng hai .

 

Lúc ở cửa tòa án, Đường Lập Bình và Đường Lập Hành đều đến.

 

Đường Lập Bình : “Mày là cái đồ vong ơn bội nghĩa, lúc đầu…”

 

“Anh cả, lúc đầu chu cấp cho một năm, mấy chục năm qua, thế nào cũng trả hết .”

 

Đường Lập Bình nên lời.

 

“Anh hai, thật sự tổn thương tình em ?” Đường Lập Hành hỏi.

 

Đường Lập Đức mỉa mai, “Em ba, hai lúc đầu chăm sóc em ít nhỉ? Bố chúng mất sớm, từ lúc em học cấp ba đến đại học, đều là chu cấp đúng ? Em mua nhà, cũng là giúp đúng ? Chiếc xe đó của em rẻ nhỉ? Sao chỉ mười vạn, mà cũng trả nổi?”

 

Sắc mặt Đường Lập Hành trầm xuống, cũng gì nữa.

 

“Đồ bất hiếu, mày là đồ bất hiếu, tao đứa con gái như mày, sớm ngày hôm nay, lúc sinh cái thứ của nợ , đáng lẽ nên ném xuống hố phân cho c.h.ế.t đuối.” Tống lão thái nước mắt nước mũi giàn giụa lớn.

 

Đường Mộng Mộng đến mặt Đường Quả, hừ lạnh một tiếng, “Chị họ, chị ly gián, phá hoại tình cảm của các thành viên trong gia đình, lương tâm, đồ vong ơn bội nghĩa, lạnh lùng vô tình. Chị thật bản lĩnh, còn khuyên bác hai, thím hai, kiện hết tất cả chúng , bây giờ cả thiên hạ, đều chuyện nhà chúng , chị thấy mất mặt ?”

 

“Không thấy,” Đường Quả , “Lại nợ tiền trả, là kẻ chây ì, gì mà mất mặt? chỉ đang thực thi quyền lợi của , dùng biện pháp hợp pháp, đòi tài sản thuộc về nhà chúng . Nói ngoài, cũng chỉ cảm thấy, đám các hổ, còn sẽ đồng cảm với nhà chúng , đám họ hàng cực phẩm như các .”

 

 

Loading...