Nghe những lời của đôi vợ chồng già, Tống Tĩnh Hoa và Đường Lập Đức khó chịu.
Bọn họ cưng chiều con gái ?
Ở viện dưỡng lão , hai quen nhiều .
Những sống ở đây, phần lớn đều một đặc điểm chung, đó là gia đình họ hòa thuận, con cái hiếu thảo.
Bọn họ cũng dò hỏi , đối xử với con cái như thế nào, so sánh với những việc , thật sự còn mặt mũi nào.
Bọn họ đem trải nghiệm của bản , bịa thành một câu chuyện, kể cho hàng xóm .
Kết quả nhận , đều là c.h.ử.i bới, mắng mỏ, loại cha , con cái còn lo cho bọn họ, thì đúng là thắp nhang thơm .
Nếu tuyệt tình hơn một chút, chắc chắn bỏ mặc bọn họ .
Còn loại , đầu óc ngu xuẩn hết chỗ , thể sinh đứa con cái thông minh tài giỏi như . Lại còn , những họ hàng cực phẩm đáng lẽ cắt đứt cho sạch sẽ.
Vì giúp đỡ khác, mà hủy hoại gia đình , là đồ ngốc thì cũng là đầu óc vấn đề.
Khác với hai vợ chồng đang chịu sự giày vò trong viện dưỡng lão nhất, Đường Quả thì việc, thu nợ.
Người trả tiền đầu tiên là bố của Đường Mộng Mộng, Đường Lập Hành. Khu khu mười vạn tệ, đối với ông mà , căn bản chỉ là chuyện nhỏ.
Tiếp theo, trả tiền là chị cả của Tống Tĩnh Hoa - Tống Trân Thu, vì mười mấy vạn, mà tòa, thì mất mặt lắm.
Sau đó, là những họ hàng linh tinh khác, một món tiền nhỏ đều trả .
Cuối cùng, chỉ còn hai nhà, một là Tống lão thái, hai chính là nhà Lưu Xuân Nguyệt.
Cũng là hai nhà , tiền nợ cộng lên tới hai ba trăm vạn.
Bọn họ kéo dài đến tháng cuối cùng, cũng ý định trả .
Có lẽ tưởng rằng Đường Quả chỉ suông mà thôi, ngờ, quá hạn hai ngày, bọn họ nhận giấy triệu tập của tòa án.
Thế là bọn họ vội vàng gọi điện thoại cho Đường Quả, xin cô cho bọn họ thời gian một tháng, sẽ lập tức trả ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1293-khue-nu-cua-oan-dai-dau-74.html.]
Tống lão thái tình nguyện lấy một khoản tiền lớn, trả tay Đường Quả.
Đường Lập Bình lấy nổi hai trăm mấy vạn, cuối cùng đành bán căn nhà cũ, trả sạch nợ nần, bản và Lưu Xuân Nguyệt dọn đến ở căn nhà của Đường Chí Minh.
Công ty cho vay nặng lãi , cũng Đường Quả chỉnh cho sập tiệm, những kẻ phụ trách đều cô tống tù, phần lớn tiền thu hồi.
Thu nợ xong, Đường Quả liền đến viện dưỡng lão, kể chuyện cho Tống Tĩnh Hoa và Đường Lập Đức .
Hai đều ngờ, nhanh như , cũng tới hai tháng.
Đường Quả kể quá trình một chút, hai thở dài một tiếng, lắc đầu.
“Tiểu Quả, tiền đó con cứ giữ lấy , vốn dĩ nó nên thuộc về con.” Đường Lập Đức , “Những năm nay chúng nợ con quá nhiều, coi như đây là của hồi môn của con .”
“ , chúng ở đây, cũng chẳng tiêu xài gì nhiều.” Tống Tĩnh Hoa hùa theo.
“Được, con cứ giữ , hai dùng, thể đến tìm con. Nếu hai sống đủ lâu, khoản tiền sẽ dùng để gia hạn phí viện dưỡng lão cho hai .”
Hai xong, trong lòng khổ.
Đây là nhận tình ?
Cũng đúng, con gái bọn họ bản lĩnh như từ khi nào, bọn họ đều rõ, chút tiền lẻ tẻ đó, e là con bé cũng chẳng để mắt.
Đường Quả .
Không việc gì, cơ bản sẽ đến.
Hai năm , Đường Quả và Nguyên Sóc kết hôn.
Tống Tĩnh Hoa và Đường Lập Đức đều đến, lúc bọn họ mới , trai thoạt vô cùng sáng sủa , căn bản là nhân viên bán bảo hiểm bình thường. Người chỉ công ty riêng, mà xuất còn vô cùng .
Bọn họ sợ Đường Quả sẽ bắt nạt, nhưng khi thấy Nguyên mẫu híp mắt nắm tay Đường Quả, cách hai chung đụng, thiết hệt như con ruột.
Nguyên mẫu chuyện với khách khứa, đều nắm tay Đường Quả, mở miệng là Tiểu Quả nhà chúng lợi hại lắm, tài giỏi lắm, thằng nhóc thối nhà chúng , thể cưới một cô gái như , thật sự là vớ món hời .