"Người đó tên là Kiều Thần, là một nhân loại mặt dày, đầu óc xảo trá, ý đồ nhúng chàm cao quý xinh như . Cho nên, các ngươi đều cản cho , cho phép gần nửa bước. Nếu dám hành động quá khích, đ.á.n.h cho ."
"Đã rõ, Tam công chúa điện hạ."
Kiều Thần đợi ở bên ngoài khu biệt thự, bao lâu, hai đàn ông cao to lực lưỡng .
"A Quả Quả tiểu thư gặp , ."
" chuyện quan trọng với A Quả Quả, chỉ gặp một thôi."
Hai hầu , khẩy một tiếng,"Đã gặp, hiểu tiếng ? Chuyện quan trọng gì đều liên quan đến A Quả Quả tiểu thư, cũng quen thuộc với , khuyên một câu, mau ch.óng rời ."
"Cô gặp , sẽ ở đây đợi." Kiều Thần cố chấp , kiên trì, nhất định sẽ cảm động tiểu nhân ngư lương thiện ngây thơ xinh .
"Tùy !"
Hai hầu thấy dám xông , ném một câu, rời .
"Vậy cứ để đợi , những chuyện liên quan đến , đều cần báo lên."
"Đã rõ, Tam công chúa điện hạ."
Đường Quả ôm một bát kem, đến chỗ hồ bơi, trực tiếp xuống nước, đôi chân thon dài thẳng tắp trong nháy mắt biến thành một chiếc đuôi cá màu vàng tuyệt .
Cô tựa thành hồ bơi, híp mắt thưởng thức kem.
Hệ thống:"Ký chủ, cô là chuyên môn tới để ăn kem ?"
"Hóa là một tiểu nhân ngư đuôi vàng." Ngân Hào ở trong căn phòng tầng ba của biệt thự, bên ngoài, đúng lúc thấy vị trí hồ bơi trong căn biệt thự bên cạnh.
Hôm nay đang bên cửa sổ sách, vô tình liếc ngoài cửa sổ, liền thấy tiểu nhân ngư xinh cao quý tham ăn .
Thật ngờ, cô thế mà tựa thành hồ bơi, nghịch nước, ăn kem, quả nhiên vô cùng tham ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1321-cong-chua-nhan-ngu-22.html.]
Đường Quả cũng cảm giác một ánh mắt đặc biệt, ngẩng đầu lên, liền chạm mắt với Ngân Hào.
Cô híp mắt với Ngân Hào,"Đàn Ngân Hào."
"Tiểu nhân ngư." Ngân Hào híp mắt, giọng điệu lạnh nhạt,"Thân phận của cô phát hiện ."
"Vậy thì, đàn , định lấy chuyện uy h.i.ế.p gì ? Xin đừng vạch trần phận của , ? cái gì cũng theo , còn ?"
Ngân Hào:"..."
Hệ thống: Không tiết tháo.
Ngân Hào lời của cô cho kinh ngạc, cuốn sách trực tiếp từ bệ cửa sổ rơi xuống.
Tay Đường Quả chỉ cuốn sách đang rơi giữa trung, cuốn sách vốn đang rơi nhanh ch.óng, dừng giữa trung, đó từ từ bay lên, cho đến khi rơi tay Ngân Hào,"Đàn Ngân Hào, nể tình nhặt sách giúp , đừng vạch trần phận của ."
Ngân Hào cầm cuốn sách tay, đó còn lưu thần lực của tiểu nhân ngư.
Nếu chỉ giọng đáng thương của cô, nhất định sẽ tưởng rằng, cô thật sự sợ .
thấy biểu cảm chỗ dựa dẫm sợ hãi của cô, khuôn mặt lạnh nhạt của , thế mà lộ một phần ý .
"Chỉ nhặt sách, mà vạch trần phận của cô, tiểu nhân ngư, cô thật sự ngây thơ."
Ngân Hào đe dọa xong, cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ, thế mà đang đe dọa một tiểu nhân ngư? Hoàn thể tưởng tượng nổi.
"Vậy đàn , thế nào?" Đường Quả chống cằm, l.i.ế.m một miếng kem, đáng thương Ngân Hào,"Vừa , chỉ cần đàn vạch trần phận của , gì, đều theo a."
Ngân Hào lời ngọt ngào , cuốn sách tay, suýt chút nữa rơi xuống.
Ở tiểu nhân ngư, tham ăn, ngạo kiều, da mặt còn dày đến mức chịu nổi.