Những ở đây, chỉ cô là nghèo nhất, cho nên đều đến để xem trò của nhà cô .
Bây giờ tất cả đều , là nhà Đường Quả đóng học phí cho cô , bảo cô ngẩng đầu lên khác nữa?
Hơn nữa, những thứ đều là thứ cô .
Mẹ cô , luôn bắt cô học hỏi Đường Quả, thú vị ?
Dì cả chẳng chỉ đóng học phí cho cô thôi ? Chẳng lẽ cô cúi đầu nhận mặt Đường Quả?
Cô vốn dĩ sai, cô chính là thích học, thì nào.
Hệ thống trợn mắt há hốc mồm tất cả những chuyện , rõ ràng Ký chủ chẳng gì cả, tại tự bản Ô Linh Linh thể cho chuyện trở nên tồi tệ như ?
Từ đầu đến cuối, Ký chủ cũng chẳng mấy câu nhỉ?
“Người tự ti, trong những cảnh như thế , nếu nhẫn nhịn đến mức tự nghẹn khuất, thì chính là bùng nổ, phơi bày bộ mặt dữ tợn của cho tất cả xem.”
Đường Quả với Hệ thống: “Ta đúng là gì cả, chỉ cho những xung quanh ngày càng lên mà thôi. Những kẻ sa ngã xuống vực sâu, phần lớn sẽ nghĩ cách để leo lên, mà là kéo những ở xuống, những xuống, đều là kẻ thù.”
“Ta chẳng qua, chỉ là trả cho cô một tao ngộ mà thôi. Để xem cô , là leo lên, là coi những ở như kẻ thù mà căm hận.”
“Nhà chúng , nghĩa vụ gánh vác chi phí của cô , dì nhỏ bây giờ sống thê t.h.ả.m như , chẳng qua là tự chuốc lấy, lý nào bắt nhà chúng trả giá. Đừng cầm tiền của nhà , mà còn mang bộ dạng cao cao tại thượng, cảm thấy nhà cầu xin cô nhận lấy. Đã thanh cao như , thèm để tâm, thì đừng tiêu một cắc nào của nhà chúng .” Trên khuôn mặt Đường Quả nở một nụ vô cùng trong trẻo.
Ô Tuấn, chạy ngoài đuổi theo Ô Linh Linh, dù thế nào nữa, cũng đưa về, cứ ầm ĩ tiếp, thì cho lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1380-gai-ngoan-hac-hoa-17.html.]
“Tiểu Quả, thực sự xin cháu, Linh Linh quá hiểu chuyện,” Tần Nhược Lan cũng cảm thấy mất mặt, “Chị cả, chị xem con bé Linh Linh , tuổi còn nhỏ, hiểu chuyện.”
“Dì nhỏ, con để bụng chuyện Linh Linh ầm ĩ trong sinh nhật con, dù em vẫn còn là một đứa trẻ,” Đường Quả mím khóe môi, chút do dự , “ những lời em hôm nay, thực sự khiến con vô cùng buồn bã.”
Tần Nhược Lan chút luống cuống: “Vậy dì nhỏ xin cháu, ?”
“Đây của dì, tại con bắt dì xin chứ? Dì nhỏ, con , con để bụng Linh Linh đối xử với con thế nào, nhưng em con như , con liền chút vui.”
Mọi ngờ rằng, điều cô là chuyện .
Cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện , bọn họ đều vô cùng sẵn lòng cô vài câu.
Đặc biệt là, những nãy còn cô khen ngợi con cái nhà .
“Ba con mỗi ngày việc vất vả như , tuy là kiếm nhiều tiền, nhưng mỗi ngày bọn họ đang họp, thì là đang đường họp, giúp đỡ Linh Linh, đó là vì con xót xa cho dì nhỏ.”
Tần Nhược Lan vội vàng gật đầu, tỏ vẻ hiểu.
“ những lời của Linh Linh, khiến lạnh lòng, con cảm thấy đáng cho con. Dì nhỏ, con cho rằng, Linh Linh từng trải qua sự gian khổ của cuộc sống, chiều hư .”
Khóe môi Đường Quả cong lên một đường thể nhận , vẻ mặt nghiêm túc : “Chưa từng nếm mùi đau khổ, sự gian khổ của cuộc sống, dì nhỏ, phiền dì về nhà, chuyện đàng hoàng với Linh Linh. Dì nhỏ cũng , một hai công việc, con đều chút xót xa cho dì . Nếu Linh Linh hiểu chuyện hơn một chút, dì cũng sẽ lao tâm khổ tứ như .”
Tần Nhược Lan nãy còn con gái chọc tức, trong lòng cũng thấy ấm áp.
, nếu Linh Linh hiểu chuyện hơn một chút, bà cần lao tâm khổ tứ chứ.