Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 1397: Hắc Hóa Nữ Hài Ngoan Ngoãn (34)

Cập nhật lúc: 2026-04-28 19:02:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi đều Ô Linh Linh tuổi còn nhỏ mà tâm địa hại .

 

Có Miêu Nhu Nhu nhắc nhở, trích xuất bằng chứng camera giám sát bên ngoài trường học.

 

Ô Linh Linh và mấy cố ý đưa Miêu Nhu Nhu , giao cho côn đồ, suýt nữa gây sai lầm lớn. Bằng chứng xác thực, thể chối cãi.

 

Anh Đao cũng ngờ, chẳng chỉ là tán một em học sinh thôi ? Sao thể ầm ĩ đến mức .

 

Tuy , lẽ chỉ tạm giam một thời gian, nhưng vẫn khiến vô cùng tức giận.

 

Kết quả xử lý nhanh ch.óng đưa , Ô Linh Linh và mấy tiểu thái nhà trường đuổi học.

 

Hành vi tồi tệ như , bất kỳ trường học nào cũng thể dung thứ. Nếu họ tỏ thái độ, còn phụ học sinh nào dám tin tưởng trường của họ nữa ?

 

Bởi vì Ô Linh Linh vẫn là trẻ vị thành niên, nên dù chuyện lên báo, cũng che mờ.

 

Tần Nhược Lan ngây , lóc đến tìm Đường mẫu.

 

Đường Quả đang xem TV bên cạnh, Tần Nhược Lan nửa ngày.

 

“Chị, chuyện , chị thể quan tâm , chị thể với bên trường học ? Linh Linh em sẽ quản, đây là học kỳ cuối lớp chín , dù cũng để nó tham gia kỳ thi trung học chứ. Bây giờ chuyện ầm ĩ lên, trong thành phố còn trường nào dám nhận Linh Linh nữa.”

 

“Con bé , chí tiến thủ như , chỉ gây chuyện, học hỏi Tiểu Quả.” Tần Nhược Lan Đường Quả ngoan ngoãn bên cạnh, “Tiểu Quả, con bình thường trông chừng Linh Linh, cũng khuyên bảo nó một chút, chừng xảy chuyện như . Linh Linh vẫn còn là một đứa trẻ, những chuyện .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1397-hac-hoa-nu-hai-ngoan-ngoan-34.html.]

Đường mẫu vốn còn đồng cảm, thấy câu của Tần Nhược Lan, trong lòng liền thoải mái cho lắm.

 

“Chuyện thể trách Tiểu Quả ?” Đường mẫu vui nhíu mày, “Tiểu Quả một lòng học tập, bảo mẫu của Linh Linh, thể trông chừng hai mươi bốn giờ một ngày? Hơn nữa, Tiểu Quả cũng chỉ lớn hơn Linh Linh một tuổi, thái độ của Linh Linh đối với Tiểu Quả, Nhược Lan em cũng , nó lời Tiểu Quả ?”

 

“Theo chị thấy, Linh Linh nông nỗi , vẫn là do lớn các em quá lơ là, đây chị nhắc em quản nó nhiều hơn, bây giờ xảy chuyện, đó là trách nhiệm của phụ thì là của ai?” Đường mẫu trong lòng vô cùng vui, “Chị còn may mắn, Linh Linh giở trò với Tiểu Quả nhà chị, Nhược Lan, câu của em, chị thật sự thoải mái.”

 

Tần Nhược Lan ấp úng, nên gì.

 

Trước mặt Đường mẫu, bà chút tự tin nào.

 

Bị Đường mẫu cho cãi , suy nghĩ một chút, bà : “Chị, em ý đó, ý của em là, để Tiểu Quả bình thường tiếp xúc với Linh Linh nhiều hơn, chừng Linh Linh sẽ học hơn?”

 

Đường mẫu chọc , “Nếu Linh Linh nhà em, hư Tiểu Quả nhà chị, ai sẽ chịu trách nhiệm?”

 

“Em…”

 

“Nhược Lan, Linh Linh hôm nay phạm sai lầm , là ở em và Ô Tuấn hướng dẫn , dành tâm sức để dạy dỗ nó. Lúc nhỏ quản, lớn lên sẽ quản . Em cũng đừng đổ trách nhiệm lên Tiểu Quả nhà chị, Tiểu Quả cũng chỉ là một cô bé mới mười sáu tuổi.”

 

“Em vẫn nên tự kiểm điểm , còn về việc xin trường đuổi học, chuyện chị , dù chị và hiệu trưởng là bạn học, chuyện cũng gì để thương lượng. Là Linh Linh nhà em, việc quá đáng, đối xử với bạn học trong lớp như , trường nào dám giữ nó .”

 

“Vậy… bây giờ, chị.” Tần Nhược Lan vẫn luôn cảm thấy, Ô Linh Linh thông minh, tương lai nhất định sẽ thành công.

 

“Đổi trường cho nó .”

 

 

Loading...