Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 1639: Hảo Hảo Tiểu Thư (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-28 19:20:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dù lúc đó cô bận, tiện, nhưng đối mặt với yêu cầu của khác, lời từ chối luôn thể .

 

Từ khi học, cô tính cách .

 

Tính cách như , là vì cô từ nhỏ sống trong một gia đình cảm giác tồn tại.

 

Nhà cô trọng nam khinh nữ, cha bề ngoài đối xử với cô cũng , nhưng thực tế hề coi trọng cô.

 

Trước khi lên đại học, cô là học sinh bán trú.

 

Sáng sớm dậy nấu bữa sáng cho cả nhà, nhận một lời khen, cũng sẽ vui cả nửa ngày.

 

Tan học về, nấu bữa tối cho cả nhà.

 

Chỉ cần muộn một chút, cha sẽ mắng cô một trận.

 

Nếu là một cô gái bình thường, chắc chắn sẽ cãi cha ngay tại chỗ. cô lớn lên sự giáo d.ụ.c của cha , từ nhỏ cho rằng, cô sinh nợ cha .

 

Làm những việc nhỏ , là điều nên .

 

Vì về nhà muộn, kịp nấu cơm đúng giờ, mắng, cô sẽ trách cha , ngược còn cho rằng sai.

 

Cô cũng phản bác gì, chỉ âm thầm .

 

Đó là vì trong nhận thức thế giới của cô, một câu chân lý, thiên hạ vô bất thị đích phụ mẫu, những gì cha , , đều luôn đúng.

 

Từ khi em trai cô là Đường Tiểu Khôn đời, ánh mắt của cha đều đặt lên em trai.

 

Cha luôn dạy cô, em trai còn nhỏ, cô nên nhường nhịn, đối với em trai cả đời, đó là điều một chị nên .

 

tin.

 

Cô cho rằng, lấy lòng cha , họ sẽ quan tâm đến cô hơn.

 

Tính cách như , theo cô suốt cả cuộc đời.

 

Bạn học lúc đầu nhờ cô giúp đỡ, còn ơn”, khi giúp xong, còn “cảm ơn”.

 

Một hai , đều lịch sự.

 

khi nhiều lên, coi đó là điều hiển nhiên, cho rằng những việc là cô nên .

 

Nếu một ngày cô , đó chính là của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1639-hao-hao-tieu-thu-2.html.]

 

Ví dụ, khi học tiểu học, cô lau bảng suốt sáu năm.

 

Rõ ràng mỗi ngày đều học sinh trực nhật, nhưng từ khi quen nhờ cô giúp đỡ, dường như đó trở thành việc của cô.

 

Đôi khi bảng kịp lau, giáo viên sẽ trực tiếp trách mắng cô, chứ là bạn học đáng lẽ trực nhật.

 

Còn lúc thi cử, thường xuyên nhờ cô chuyền giấy nháp.

 

Nếu thi kém, tránh khỏi một trận mắng mỏ, trong lòng cô còn khá áy náy, đành dùng tiền tiêu vặt ít ỏi, mua đồ ăn vặt để xin bạn học.

 

Đến cấp ba, khi việc học căng thẳng.

 

Bạn học mượn vở ghi chép của cô, mượn mượn , vở ghi chép trở thành của đối phương.

 

dám đòi , đành rằng cô định chép một bản mới.

 

Cô luôn cố gắng đối với , nhưng cuối cùng một ai nhớ đến sự của cô.

 

Khi cần đến cô, gọi thiết, khi cần đến, sẽ thèm để ý đến cô.

 

Bây giờ là học kỳ hai đại học, nhân vật của nguyên chủ, trong ký túc xá và trong lớp phát hiện.

 

Học kỳ , nguyên chủ miễn phí mang cơm về cho những ít .

 

Mang về thì thôi, còn trả tiền cho cô.

 

Nguyên chủ dám hỏi đối phương, một mười mấy hai mươi đồng, nhiều.

 

một hai ngày, hoặc ngày nào cũng mang, ai mà chịu nổi.

 

Kỳ quặc hơn là, nếu giúp đối phương, trong lòng cô còn cảm thấy áy náy.

 

Đường Quả lướt qua cuộc đời của nguyên chủ một cách sơ lược, định từ từ thưởng thức câu chuyện của một kẻ nhu nhược.

 

thấy, tiếng gõ cửa.

 

“Đường Quả, mở cửa.”

 

“Ký chủ, bạn cùng phòng của cô hình như quên mang chìa khóa , cô mở cửa kìa.” Hệ thống với vẻ hả hê.

 

Nhân vật nhu nhược , lâu lắm gặp.

 

 

Loading...