“Không thể nào vì một tiểu thư, mà phá hỏng quy củ, đối với những vị khách khác cũng công bằng.”
“Cô là ai?”
“ là cửa hàng trưởng của tiệm .” Vân Quyên kiêu ngạo siểm nịnh .
Lúc mới bắt đầu gặp chuyện như , cô cũng khá căng thẳng, sợ hãi.
Sau mỗi đều nhẹ nhàng hóa giải, cô cũng hiểu , Đường Quả và Bách Lý Thịnh đều dạng .
Cho nên hai năm nay, xử lý những chuyện như , cô cũng khá cứng rắn.
Khách hàng ông chủ nhà cô kéo danh sách đen, cũng ít .
Người phụ nữ trẻ tuổi nhíu mày: “Vẫn là gọi ông chủ các đây , chừng cô liền đồng ý thì .”
“Xin , tiểu thư, ông chủ chúng ở đây. Khách hàng nếu gặp ông chủ chúng , chỉ một con đường, đặt lịch móng mạng.” Giọng điệu của Vân Quyên vô cùng cứng rắn, một chút mặt mũi cũng nể phụ nữ trẻ tuổi, ngay cả đàn ông trung niên bên cạnh cô , cũng cảm thấy mất hết thể diện.
“ khuyên cô một câu, vẫn nên với ông chủ các một tiếng , nếu hậu quả cô gánh nổi .”
“Bất kể với ông chủ , gặp ông chủ chúng , đều đặt lịch, vẫn xin tiểu thư tuân thủ quy củ trong tiệm chúng . Nếu tiểu thư hài lòng với dịch vụ trong tiệm chúng , xin vui lòng đổi tiệm khác.”
Khách hàng đang móng trong tiệm, cũng là khách quen ở đây.
Nghe thấy lời của Vân Quyên, một chút cũng cảm thấy thích ứng.
Cảnh tượng như , bọn họ cũng kiến thức vài , những a, luôn cho rằng tiền thế, thì cái gì cũng sợ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1725-hao-hao-tieu-thu-88.html.]
Đại sư móng , là gặp liền gặp ? Bọn họ đến đây bao nhiêu , cũng từng chạm mặt .
Đặc biệt là bây giờ đơn đặt hàng Đường Quả nhận ngày càng ít, còn thật sự sợ là, ngày nào đó sẽ móng nữa.
Thái độ của Vân Quyên, thật sự chọc giận phụ nữ trẻ tuổi và đàn ông của cô .
“Ông xã, xem kiểu ăn như ?” Người phụ nữ kéo kéo đàn ông trung niên bụng phệ , “Em thấy, cái tiệm nail thái độ phục vụ kiểu , vẫn là đừng mở tiếp nữa.”
Người đàn ông trung niên cũng chút tức giận, trực tiếp lấy điện thoại , gọi cho bạn của , bày tỏ sự tình gặp ở bên .
“Lão Hoàng , thấy cái cửa hàng , ông vẫn là đừng gia hạn hợp đồng với bọn họ nữa, cứ cái thái độ kiêu ngạo của bọn họ, còn ngành dịch vụ cái gì, căn bản là coi khách hàng gì mà.”
“Tiểu Kỳ là mộ danh mà đến, móng một chút , hảo ngôn hảo ngữ, gặp ông chủ của bọn họ một chút, thật ngờ, nhân viên ở đây, vênh váo tự đắc, lỗ mũi đều hếch lên trời . Cái loại cửa hàng như , thấy vẫn là cần thiết tồn tại tiếp nữa, ông cho khác thuê, hơn.”
Người phụ nữ trẻ tuổi lời của đàn ông trung niên, khóe miệng nhếch lên một nụ , còn khinh miệt liếc Vân Quyên và các nhân viên trong tiệm.
giống như cô nghĩ, Vân Quyên và những khác, một bộ dạng tùy ý các , suýt chút nữa miệng cô tức đến méo xệch.
“Không chuyện gì lớn, nhanh sẽ thể xử lý xong, các cô cứ nghiêm túc cẩn thận móng cho khách , đừng phân tâm, lỡ như hỏng, lỡ thời gian của khách, thì .”
“Biết , cửa hàng trưởng, chúng sẽ cẩn thận.”
Nghe thấy đoạn đối thoại của Vân Quyên và nhân viên, phụ nữ trẻ tuổi vẻ mặt kinh ngạc, còn vài phần phẫn nộ, đây rõ ràng là coi cô gì mà.
Bên , sắc mặt của đàn ông trung niên cũng đổi, vì lời của Vân Quyên, mà là vì bạn đang chuyện điện thoại với .
“Lão Từ, ông dựa mà bắt cho Đường tiểu thư thuê cửa hàng?” Hoàng lão bản vẻ mặt cạn lời.