Viên đá là do cô vô tình nhặt khi còn nhỏ.
Một mặt màu trắng như tuyết, nhẵn bóng và phẳng lì như giấy. Mặt còn là một loại ký hiệu phức tạp, dù thì cô cũng hiểu ý nghĩa của những ký hiệu .
Ở mặt bên trái của viên đá, những chữ cô nhận – Hạnh Vận Phù. Ở mặt bên của viên đá, cũng một dòng chữ nhỏ: Viết nguyện vọng của ngươi, sẽ giúp ngươi thực hiện.
Ban đầu cô cho rằng viên đá gì đặc biệt, còn tưởng đây là một món đồ chơi nhỏ nào đó. Trí nhớ của cô vốn dĩ khá sớm, lẽ là do bố cô thường xuyên cãi , sẽ trút giận lên cô. Về cơ bản, những ký ức lúc một, hai tuổi, bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ.
Mỗi bố cãi , mắng c.h.ử.i, cô đều ôm viên đá , trốn một góc . Cảm nhận nỗi đau cơ thể, cô với viên đá, nếu bố cô cãi , đ.á.n.h cô, thì mấy.
Không ngờ, bố bất ngờ qua đời, quả thực còn cơ hội cãi , cũng đ.á.n.h cô nữa. Cô đưa cô nhi viện, những đứa trẻ khác bắt nạt, ghẻ lạnh. Cô bắt đầu nhớ những ngày tháng bố .
Dù thỉnh thoảng đ.á.n.h, bố cãi , nhưng khi họ cãi vã, cả gia đình vẫn sống khá . Ít nhất, sẽ những đứa trẻ khác bắt nạt, cũng thường xuyên cướp đồ ăn, thậm chí chịu đói chịu rét.
Năm tuổi, cô chữ. Thỉnh thoảng xổm ở cổng cô nhi viện, những đứa trẻ bố , nũng nịu bên cạnh bố chúng. Cô xổm trong góc, xòe viên đá trong tay , lấy một cây b.út than, xuống nguyện vọng của : Có một đôi bố yêu thương , sống sung túc cả đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1765-thien-kim-xui-xeo-35.html.]
Viết xong những điều , cô cho rằng thể thực hiện . Dù bố cô còn đời , những việc chẳng qua chỉ để tìm kiếm sự an ủi. Thật ngờ, vài ngày , cô viện trưởng thông báo, một cặp vợ chồng nhận nuôi cô. Đó là một cặp nam nữ tướng mạo hiền lành, là .
Khi gặp họ, cô gần như do dự, đồng ý. Sau khi đến nhà họ Đường, cô sống một cuộc sống như công chúa. Bố nuôi yêu thương cô, đồng thời cuộc sống tự nhiên cũng sung túc.
Cô nhớ viên đá tên là Hạnh Vận Phù, tim đập thình thịch. Lần đầu tiên cô tin rằng, tất cả những điều , lẽ thật sự là do Hạnh Vận Phù mang .
Bây giờ thứ đều , cô mãn nguyện. Cô dám cầu xin nhiều hơn, cẩn thận dùng một chiếc hộp, cất Hạnh Vận Phù , giấu ở nơi kín đáo nhất. Cô cũng dám tùy tiện ước nguyện, sợ ước nhiều quá sẽ còn linh nghiệm. Thậm chí ông trời thấy cô quá tham lam, một ngày nào đó sẽ thu hồi tất cả những gì cô đang thì ?
Vì , suốt mười mấy năm ở nhà họ Đường, cô bao giờ mở chiếc hộp . Nếu tối nay lật , cô gần như quên mất còn sở hữu một vật phẩm thần kỳ như .
Đường Y Hạnh Vận Phù, nơi từng nguyện vọng, giờ trở sạch sẽ, nhẵn bóng, còn gì đó. Mặt còn , vẫn là những ký hiệu phức tạp, khó hiểu. Không là ảo giác , cô luôn cảm thấy, những ký hiệu , còn phức tạp hơn nhiều. Có lẽ, là do lúc nhỏ nhớ nhầm.
Cô nghĩ những chuyện xảy trong thời gian , đặc biệt là Đường Khuê, vẫn luôn lạnh lùng với cô. Trong lòng cô vô cùng thích Đường Khuê, chỉ dám lén lút , cẩn thận tiếp cận , ngay cả dũng khí tỏ tình cũng .