“Đường Khuê, cái đó tuyệt bản , nếu , cũng hết cách.” Đào Dục nhún vai, “Đồ , nếu chỉ một phần, sẽ chỉ ưu tiên cho Tiểu Quả.”
“Đào Dục, chúng cũng coi như là em bạn bè nhỉ?” Đường Khuê hỏi.
Đào Dục nghiêm túc: “Anh em , bạn bè cũng .” Hắn vỗ vỗ vai Đường Khuê, thấp giọng , “Thật sự , thể từ chối em , nếu một ngày em hái , đều thể sẽ nghiên cứu cách lên vũ trụ.”
Đường Khuê , Đào Dục nghiêm túc, hề chút dáng vẻ dối nào.
Đường Khuê: “Đào Dục, đây như , đây gần nữ sắc, cho dù nữ sinh ngã mặt , cũng sẽ chạm bọn họ một cái.”
“Bọn họ đều là giả vờ, liếc mắt một cái là thấu.” Đào Dục khá đắc ý , “Cậu cũng giống ? ít nhất còn giúp bọn họ gọi một cuộc điện thoại cấp cứu, còn thì , nhắm mắt ngơ, lạnh lùng vô tình ngang qua bọn họ.”
“Tại đối với em gái khác biệt như ?” Đường Khuê tò mò hỏi, thể xuyên thời trúng, chắc chắn điểm hơn của .
Nhắc tới Đường Quả, trong mắt Đào Dục đều là ý , cái dáng vẻ tràn ngập dịu dàng và tình yêu đó, dấy lên sóng gió trong lòng Đường Khuê. Có lẽ hiểu, ánh mắt và tình ý chân thành như , nếu vĩnh viễn đổi, là thể sưởi ấm trái tim mệt mỏi của xuyên thời .
“ cũng , lúc thấy em , chỉ cảm thấy cuộc đời viên mãn .”
Giữa hai , trầm mặc năm giây đồng hồ.
Đường Khuê đột nhiên bật : “Quả Quả đó ngoan, lời, Đào Dục, theo đuổi em gái , thể.”
“ thật sự kiến thức một chút, lời thế nào, ngoan ngoãn , biểu diễn cho ông vợ tương lai của xem thử, nếu biểu diễn , chừng sẽ phản đối nữa .”
111: “Ký chủ, sẽ em gái giả nhà đ.á.n.h đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1789-thien-kim-xui-xeo-59.html.]
Đào Dục thu dáng vẻ dịu dàng chảy nước , lạnh một tiếng với Đường Khuê: “ chỉ lời Tiểu Quả.” Giọng còn nhỏ, khiến cho vợ chồng nhà họ Đường đang dạo tới đều thấy.
Hai đưa mắt , cuối cùng trốn bụi hoa, chuẩn lén.
Đường Khuê phát hiện hai , cố ý : “Đào Dục, Quả Quả cái gì?”
“Đương nhiên chỉ lời Tiểu Quả, Đường Khuê, cho dù là trai của Tiểu Quả, cũng đừng hòng chiếm tiện nghi của . Từ nhỏ lớn lên cùng , chúng thế lực ngang , ai cũng chẳng gì ai, nên đừng lăn tăn nữa. Trên thế giới , chỉ Tiểu Quả mới thể quang minh chính đại chiếm tiện nghi của .”
Đường Khuê mặt đầy ý : “Biết .” Ánh mắt về phía vị trí của vợ chồng nhà họ Đường, đồng thời Đường Quả cũng xuống lầu, tới bên cạnh hai vợ chồng.
Hai vợ chồng khi ngơ ngác, chút bừng tỉnh.
Phen , ánh mắt bọn họ Đào Dục đều chút đúng.
Đào Dục tự nhiên là phát hiện , mắt híp , ánh mắt hả hê của Đường Khuê. Đi tới mặt vợ chồng nhà họ Đường và Đường Quả, vẻ mặt tươi chào hỏi hai .
Cái gọi là đưa tay đ.á.n.h mặt , tuy rằng tên tăm tia con gái bọn họ.
“Chú Đường, đó lúc giúp Tiểu Quả tìm sách, tình cờ tìm một bộ ấm t.ử sa, hôm nào cháu mang qua cho chú thưởng thức nhé?”
“Ấm t.ử sa?” Mắt Đường Vĩnh Bác sáng lên, gặp đồ , cái gì cũng quên hết, hận thể lập tức thấy, “Ở ? Hôm nay mang qua luôn , thế nào?”
Đào Dục : “Vốn dĩ định hôm nay mang qua, sợ chú Đường đưa dì chơi, rảnh mà. Ai mà , chú Đường và dì ân ái lắm, cứ đến cuối tuần, là thể du lịch.”