Đã quen với cuộc sống gấm vóc lụa là, đột nhiên trở nên nghèo khó, những ngày tháng quả thật dễ chịu chút nào.
Bị Đường Quả như , Đường Bích cũng cảm thấy nhà bọn họ thật sự quá nghèo. Cô cũng là từng trải sự đời, khi theo Tô Mạch Thần, từ đó về đều mặc lụa là gấm vóc.
Trọng sinh trở về, những thứ đó đối với cô mà chỉ là mây khói thoảng qua, hề để tâm.
A tỷ , cô nghĩ cách tích góp tiền để mua cho A tỷ!
Kiếp , A tỷ vì cô mà chịu bao nhiêu khổ cực, vì để học võ nghệ mà đầy sẹo, mặt cũng , quần áo mặc vĩnh viễn là vải thô màu đen, quả thật sống ngày nào .
A tỷ bộ trang sức bằng vàng, mua. A tỷ váy lụa từ gấm vóc, mua.
Thế nhưng, tiền từ ?
Đường Bích cảm thấy thật vô dụng, yêu cầu nhỏ nhoi của A tỷ mà cũng thể , gấp đến độ mắt cũng đỏ lên.
“A Bích, em ?” Đường Quả đến mặt Đường Bích, “Có đột nhiên cảm thấy nhà chúng quá nghèo, nên buồn bã ?”
Hệ thống: Ha ha ha ha, ký chủ định nó c.h.ế.t để phá hủy chương trình của nó ?
Đường Bích vốn đang đau buồn cũng nhịn mà bật thành tiếng.
Ngoài tiếng của hệ thống và Đường Bích, Đường Quả còn thấy một tiếng khác, nàng đầu , chỉ thấy ở cửa ngôi nhà nhỏ xây dựng sang trọng, một thiếu niên đang , mặc y phục lụa màu trắng ánh trăng, b.úi tóc bằng ngọc quan. Hắn chắp tay lưng, khóe môi nở nụ , tiếng trầm thấp chính là do phát .
“Cửu thiếu gia, ngài đang gì ?” Đường Quả khi thấy thiếu niên lang, nụ càng sâu hơn, hỏi: “Có gì đáng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1860-con-gai-cua-truong-thon-12.html.]
“Quả nhi cô nương, chắc cô nhầm .” Nụ môi Cố Cửu Từ vẫn thu , gương mặt tuấn tú tỏ nghiêm túc, “Vừa , Quả nhi cô nương giàu, nghĩ cách nào ?”
“Bước đầu nghĩ một vài cách, vẫn đang tính toán, dù cũng giàu, thì lớn, quá nhỏ thì giàu nổi.”
Cố Cửu Từ tò mò hỏi: “Vậy là gì?”
Đường Quả khẽ liếc một cái, : “Cửu thiếu gia, ý tưởng thể giàu như thế , ngài hỏi thẳng thừng như , ?”
“Ổn chứ, bổn thiếu thiếu bạc, sẽ cướp mối ăn của Quả nhi cô nương. Hơn nữa, chúng là hàng xóm nhiều năm, trưởng thôn cũng chăm sóc , chút đạo nghĩa vẫn . Quả nhi cô nương , còn thể giúp cô tính toán.”
“Cửu thiếu gia, dáng vẻ ngài chuyện thật tự tin, nếu trong mắt ngài chỉ sự tò mò, suýt nữa tin .”
Cố Cửu Từ cạn lời, thật sự giúp cô bé trở nên chút thú vị mà.
Nghe nàng , quá nghèo, mua nổi bộ trang sức vàng và váy lụa, liền giàu, thấy thú vị.
Đường Bích càng cảm thấy nợ A tỷ của cô. Nếu vì cô, lẽ A tỷ thật sự thể giàu thì ? A tỷ luôn yêu cái , thích các loại trâm hoa trang sức xinh , váy áo mắt, son phấn các thứ, cũng là thứ nàng yêu thích.
Cố Cửu Từ chớp chớp đôi mắt xinh , vẻ mặt vô cùng nghiêm túc : “Quả nhi cô nương, lừa cô.”
“Ngươi lấy gì đảm bảo?”
Hệ thống: Vừa gặp mặt thể khiến ký chủ đại đại vui vẻ, còn nhiều như , nhịn mà trêu chọc đối phương. Vậy thì , chắc chắn là “Đại Khả Ái” ngoan ngoãn chờ ký chủ đại đại đến cưng chiều, chạy .
Hệ thống thở dài một , ký chủ cũng thật là, nào cũng trêu .