Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 1874: Con gái trưởng thôn (26)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 00:22:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mà hôm đó, nàng thấy đối phương tuôn những lời hoa mỹ, mấy câu thơ, thấy vô cùng kinh diễm.

 

Kiếp nàng cũng từng học qua những thứ , tự hỏi bản thể những câu thơ như .

 

Thơ thì đấy, nhưng ghép với biểu hiện của Đường Tường, thấy kỳ lạ.

 

Bởi vì những câu thơ đó, nàng luôn cảm thấy hàm ý sâu xa gì đó, hiểu , bắt buộc kết hợp với bối cảnh, cảnh sống của thơ để giải nghĩa.

 

Biểu hiện hiện tại của Đường Tường, giống một thể loại thơ đó.

 

Cho nên, nàng mới cảm thấy Đường Tường kỳ lạ.

 

“A tỷ, tỷ , Tường Tường tỷ thơ ?” Trong lòng Đường Bích gì cũng sẵn sàng chia sẻ với Đường Quả, nàng cho rằng tỷ tỷ của thực sự thông minh tài giỏi.

 

Nhìn chiếc khăn thêu xem, thể bán năm trăm lạng bạc, thực sự quá lợi hại.

 

Thực Đường Quả cũng ngờ, Đường Tường bỏ cái giá lớn như để mua khăn thêu của nàng.

 

Thực từ lúc Đường Tường Đường Bích đỡ từ mương lên, còn một tiếng cảm ơn với Đường Bích, thể , linh hồn lẽ tuổi đời lớn , là một quá . Có thể, chỉ là nhận thức về một phương diện nào đó, vẫn học cách phân biệt đúng đắn.

 

Nói một cách đơn giản, hiểu trắng đen, thị phi, , cứ quẩn quanh trong những điều ảo tưởng, từng xã hội vùi dập.

 

Một thể dùng tiền để mua, còn lời cảm ơn với giúp đỡ , cướp, mặt dày xin xỏ, cũng đến nỗi đáng ghét.

 

Còn Đường Tường sẽ phát triển theo hướng nào, thì xem bản đối phương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1874-con-gai-truong-thon-26.html.]

 

“A tỷ?”

 

Đường Quả hồn, hỏi: “Câu thơ gì?”

 

“A tỷ đợi một lát, để nhớ xem,” Không lâu , Đường Bích : “Xuân hoa thu nguyệt hà thời liễu? Vãng sự tri đa thiểu. Tiểu lâu tạc hựu đông phong, cố quốc bất kham hồi thủ nguyệt minh trung. Điêu lan ngọc trác ưng do tại, chỉ thị chu nhan cải. Vấn quân năng hữu kỷ đa sầu, kháp tự nhất giang xuân thủy hướng đông lưu.”

 

Vừa đến câu đầu tiên, Đường Quả suýt chút nữa thì phun . Đây chẳng là bài thơ nổi tiếng nhất của Lý Dục, một nhà thơ thời Đường trong một tiểu thế giới lịch sử nào đó ? Lý Dục là nhà thơ, cũng là hoàng đế, đồng thời càng là một vị vua mất nước. Bài thơ , chẳng qua là lời cảm thán của Lý Dục khi nhớ về cố quốc mà .

 

Nàng tò mò, Đường Tường bài thơ lúc nào.

 

“A tỷ, kỳ lạ , ngụ ý của bài thơ , thấy kỳ lạ , vãng sự, tiểu lâu, cố quốc, điêu lan ngọc trác, chu nhan cải, mấy từ liên kết với , luôn cảm thấy kỳ lạ vô cùng, dường như đang ngụ ý điều gì đó. Hơn nữa, trong tiềm thức cho rằng, chỉ riêng hai chữ ‘cố quốc’ thôi, nên tồn tại trong thi từ , may mà trong thôn chẳng mấy ai hiểu những thứ , nếu e là sẽ rước lấy tai họa.”

 

Thực trong lòng Đường Bích lờ mờ đoán ý cảnh của bài thơ . Người thơ, e là đang cảm thán về quốc gia diệt vong của .

 

Do đó, nàng càng ngày càng lo lắng về phận thực sự của Đường Tường.

 

Cũng , bài thơ Tô Mạch Thần thấy . Với sự thông minh của Tô Mạch Thần, e là sẽ suy đoán một hai phần, đến lúc đó sẽ nghi ngờ điều gì, thì .

 

Bất kể nghi ngờ điều gì, Tô Mạch Thần thấy , chắc chắn sẽ điều tra kỹ lưỡng phận của Đường Tường. Hy vọng, đến lúc đó đừng mang nguy hiểm cho trong thôn là .

 

Trong lòng Đường Tường sốt ruột, nhưng thể những chuyện .

 

kỳ lạ, Tường Tường thích theo Nhị thúc khắp nơi, chừng là những câu thơ đó thì ?”

 

 

Loading...