Cố Cửu Từ thấy dáng vẻ vui mừng của Đường Quả, trong lòng cũng vui lây.
Nhớ tới chiếc khăn thêu lén giấu , đến giờ cũng hiểu, tại lén giấu một chiếc.
Có lẽ, thực sự là khăn thêu quá tinh xảo, cũng giữ một chiếc để cất giữ chăng.
“Cửu thiếu gia, ngài tìm tú nương cho ?”
Ánh mắt Cố Cửu Từ hướng về phía Lâm Nghiêm, mang theo ý tứ ngươi xong chuyện .
Lâm Nghiêm đến tê rần da đầu, vội vàng : “Chủ t.ử, thuộc hạ là phi ngựa ngày đêm trở về, thể của các tú nương chịu nổi ngày ngày dãi gió dầm sương, đều xe ngựa, chắc vài ngày nữa sẽ đến.”
“Ừm, lắm.”
Cố Cửu Từ Lâm Nghiêm nữa, ngược dùng một ánh mắt thẳng thắn Đường Quả.
Trong lòng đang nghĩ, đều dặn dò Lâm Nghiêm, chuyện mỹ như , Quả Nhi cô nương định, chút món kho ngon lành để cảm tạ ?
Thực cuối năm chia hoa hồng , một chút cũng quan tâm.
Thường xuyên cho chút món kho ăn, cái gì cũng dễ . Từ khi ăn món kho nàng , ngày nào cũng nhung nhớ, ăn cái gì cũng thấy vô vị.
“Quả Nhi cô nương, một chuyện với cô một tiếng xin ,” Cố Cửu Từ chợt lóe linh quang, tìm một cái cớ để ăn món kho, “Trước đây sắp xếp Lâm Nghiêm trở về, với , chỉ cần chuyện thật đẽ, sẽ xin Quả Nhi cô nương một ít món kho cho ăn.”
Hệ thống: Hahahahaha... Rõ ràng là bản ăn.
Đường Quả: Nàng còn tưởng là chuyện gì, mà vòng vo tam quốc thế .
Khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Nghiêm, chút giữ nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-1884-con-gai-truong-thon-36.html.]
Cái gì gọi là hứa với , mới xin Quả Nhi cô nương món kho cho ăn?? Chủ t.ử, ngài thể sờ lương tâm hẵng chuyện ?
Trong mắt Cố Cửu Từ mang theo ý , Lâm Nghiêm trong mắt tràn đầy sự lên án: “Lúc ngươi , bổn thiếu hứa với ngươi, cho dù cần cái da mặt , cũng thực hiện lời hứa.”
Lâm Nghiêm: Chủ t.ử quả thực siêu cấp hổ!!
Cố Cửu Từ hướng ánh mắt về phía Đường Quả: “Quả Nhi cô nương, tiện lắm ? Ta trả tiền, sẽ để cô chịu thiệt.”
“Cửu thiếu gia đùa , tiền bạc gì chứ, quá khách sáo . Trước đây hứa, đợi chuyện thành công, sẽ một ít món kho cảm tạ Cửu thiếu gia... và Lâm hộ vệ.”
Đường Quả sớm , Cố Cửu Từ ham ăn, còn giữ của.
Mỗi đưa món kho qua, e là cơ bản đều rơi miệng .
Nhìn sự cam lòng, lên án, cuối cùng khuất phục trong mắt Lâm Nghiêm, nàng đều chọc .
Tên , thực sự chút đáng yêu, vì ăn thực sự bất chấp tất cả ngay cả nhà cũng hố.
Hôm đó, Đường Quả gác việc trong tay, cùng Đường Bích thành, mua nhiều nguyên liệu. Có thể mua đều mua hết, bây giờ thời tiết cũng dần chuyển lạnh, đồ ăn để một hai ngày, cũng sẽ biến vị, nhiều một chút, cũng .
Đến chập tối, Cố Cửu Từ Lâm Nghiêm và quản gia bưng đến mặt , tính bằng chậu, lập tức mày ngài rạng rỡ.
“Thay cảm tạ Quả Nhi cô nương.” Cố Cửu Từ cầm một cái đùi gà gặm, cũng thế nào, gặm đùi gà cũng tao nhã như .
Lâm Nghiêm nuốt nước bọt, : “Chủ t.ử, thuộc hạ cảm tạ ba .”
“Chủ t.ử, thứ nhiều nhất để qua một hai ngày sẽ hỏng, đủ ba chậu, vẫn nên ăn sớm thì hơn.” Quản gia híp mắt đề nghị, “Thực , thứ chỉ hôm nay, ngày mai mùi vị tệ, đến ngày mốt, thể còn ngon như nữa.”