“Cái tên họ Thôi đuổi , vui ?”
Khóe miệng Đường Quả ngậm ý , nắn nắn đôi tai nhỏ xíu của con mèo trắng, bàn tay đặt cổ nó nhẹ nhàng xoa bóp. Con mèo trắng nửa híp mắt, vô cùng thoải mái dựa cô, dáng vẻ cực kỳ tận hưởng.
“Ngươi khi lập quốc phép thành tinh ? Sau còn diễn sâu như nữa, cẩn thận bắt viện nghiên cứu m.ổ b.ụ.n.g giải phẫu đấy.”
Hệ thống ở một bên âm thầm nghĩ, ký chủ đại đại đối xử với con mèo quá ? Còn trêu chọc , cái gì mà khi lập quốc phép thành tinh.
Không sự quấy rầy của Thôi Nham, những ngày tháng của Đường Quả trôi qua vô cùng thú vị.
Hơn nửa năm nay, phương diện của Tần Đình đều tồi, mặc dù thỉnh thoảng cũng nhớ đến việc thể sẽ con, trong lòng vài phần phức tạp, nhưng công ty của riêng ngày càng phát đạt, dù cũng là một chuyện vui.
Những ngày tháng của Bách Như Nguyệt ngược dễ chịu như .
Lúc trong lúc tức giận từ chức, dựa tiền còn , cô nuôi một đứa trẻ quả thực nhẹ nhàng.
cô rốt cuộc thể thực sự cắt đứt với nhà, bố cô tuy chút nhu nhược, nhưng cũng thực sự là những bố yêu thương cô , cô thể mãi để ý đến của .
Mặc dù dọn về ở, nhưng trong nhà chuyện gì, cô thể quản.
Bố cô vẻ thích đứa trẻ Bách Ngôn Chi , bản cô từng nghĩ đến việc sẽ mang đứa trẻ tìm bố ruột của nó.
Đứa trẻ vô cùng thông minh, cho dù chỉ mới mấy tuổi, cũng thỉnh thoảng sẽ hỏi cô , bố của nó là ai.
Trẻ con thông minh là chuyện , nhưng quá thông minh, tâm trạng Bách Như Nguyệt chút phức tạp.
Đứa trẻ thông minh như , nếu cho nó một nền giáo d.ụ.c , sẽ lỡ dở nó ?
Trong lòng cô nghĩ, thể là gen của đàn ông quá , mới khiến đứa trẻ thông minh như .
Cho nên để bồi dưỡng đứa trẻ, cô chắc chắn tiêu tốn nhiều tiền, tiền còn khi trả nợ lúc , căn bản là đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2241-nguyen-phoi-tan-tat-44.html.]
Trước đó thấy đứa trẻ thích chơi máy tính, cô còn c.ắ.n răng mua một chiếc máy tính ba vạn tệ cho nó chơi, cùng với đủ loại sách công cụ.
Lúc đứa trẻ hơn một tuổi, cô dạy nó nhận mặt chữ.
Cho dù bây giờ tuổi còn nhỏ, chỉ mới mấy tuổi, nhưng phần lớn chữ đều .
Bách Như Nguyệt đôi bàn tay nhỏ bé máy tính, ngừng gõ bàn phím, chút ngẩn ngơ.
“Mẹ, đang nghĩ gì ?”
Bách Như Nguyệt xoa xoa cái đầu nhỏ của Bách Ngôn Chi, nở một nụ : “Mẹ đang nghĩ xem nên tìm cho Ngôn Chi một ngôi trường như thế nào, Ngôn Chi của thông minh như , chắc chắn một ngôi trường mới .”
Cô thể chắc chắn, con trai là một thiên tài.
Những ngôi trường bình thường căn bản phù hợp với nó, nhất là đến loại trường học dành cho thiên tài. Chỉ là đến trường học thiên tài, cho dù chỉ thông minh của Bách Ngôn Chi đủ, nhà trường coi trọng, nhưng các phương diện cũng cần chi tiêu.
“Vậy tại nhíu mày?”
“Là vì đủ tiền ?”
Dạo Bách Ngôn Chi thường xuyên thấy Bách Như Nguyệt lẩm bẩm chuyện tiền tiền tiền, tự nhiên cũng đoán .
Bách Như Nguyệt xoa đầu nó: “Thật thông minh, nhưng con đừng lo lắng, sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ đưa Ngôn Chi đến ngôi trường nhất.”
Sau khi hai con kết thúc cuộc trò chuyện , mấy ngày , Bách Ngôn Chi kéo Bách Như Nguyệt bảo cô mua vài tờ vé theo dãy nó .
Bách Như Nguyệt nghĩ nhiều, vì để con trai vui, cũng bỏ mấy trăm tệ mua.
Cô ngờ, dãy Bách Ngôn Chi cho cô , trúng thưởng. Không những trúng thưởng, mà còn trúng mấy vạn.