"Quả Nhi, là phụ nàng, là của , ở đây xin nàng... Quả Nhi, là phụ nàng, là của , ở đây xin nàng... Quả Nhi, là phụ nàng..."
Từ Hy treo ở đây năm ngày .
Năm ngày nay, ngày nào cũng cam tâm tình nguyện niệm câu .
Ngoài việc bắt niệm câu , treo lên cây, nàng quả nhiên gì khác, chỉ khoanh chân tảng đá xanh tu luyện.
Đối với điều , Từ Hy càng thêm tin tưởng chút nghi ngờ lời của Đường Quả.
Nếu nàng thực sự g.i.ế.c , hà tất phiền phức như . Quả Nhi thực sự giải quyết chuyện , để tránh tương lai nảy sinh tâm ma, sẽ hại đến những xung quanh a.
Nghĩ như , trong lòng Từ Hy dâng lên một nỗi áy náy, giọng niệm câu bất giác lớn hơn một chút, chân thành hơn một chút:"Quả Nhi, xin , là phụ nàng, là của , ở đây thành tâm xin nàng..."
Thanh Hằng nhướng mí mắt, liếc Từ Hy một cái, chợt thấy tên bệnh, hành hạ như mà còn cam tâm tình nguyện, nửa lời oán thán.
Chuyển niệm nghĩ , nếu Quả Quả hành hạ như , e rằng cũng thể kháng cự, chỉ theo lời nàng.
"Cá đen lớn, cho Từ Lang uống chút nước và ăn chút thức ăn , dù thế nào cũng thể để nguy hiểm đến tính mạng."
Giọng của Đường Quả nhỏ, Từ Hy xong, trong lòng muôn vàn phức tạp.
Quả nhiên, Quả Nhi nỡ g.i.ế.c , mới dùng cách để hóa giải oán khí trong lòng nàng.
Là của a, sớm Quả Nhi thấu tình đạt lý như , nên dối, trực tiếp trở về nhận với nàng là .
Với tính cách của Quả Nhi, nhất định sẽ thành cho và Kiều Nhân.
Hệ thống: *Ngu ngốc hết chỗ , nhận là Ký chủ đại đại đang chỉnh ?*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2420-cam-ly-tinh-38.html.]
Thanh Hằng cầm một bát nước và một miếng thịt sống đến mặt Từ Hy, nhét miếng thịt sống thái nhỏ miệng Từ Hy. Từ Hy ngửi thấy mùi thịt sống liền chút buồn nôn.
mấy ngày nay, ngày nào cũng ăn những thứ .
Hắn định nôn, giọng của Đường Quả liền vang lên:"Ta và Cá đen lớn đều thức ăn của loài , chỗ thịt đều là bảo Cá đen lớn chọn loại thịt non nhất, ngươi cứ tạm ăn . Trái cây trong núi vẫn chín, hơn nữa trái cây cũng dinh dưỡng, trụ bao lâu, cứ ăn thịt cố gắng chống đỡ qua bảy ngày là ."
Từ Hy vội vàng nhắm mắt nhai thịt. Thịt quả thực mềm, chỉ là mùi hôi của cừu quá nồng, khiến đặc biệt nôn.
Cũng may thích nghi năm ngày, miễn cưỡng thể nuốt trôi.
Ăn xong một bữa, Từ Hy gần như chút suy yếu. Đến giờ chạng vạng, Đường Quả cho phép nghỉ ngơi ban đêm, cần niệm câu nữa, liền nhắm mắt ngủ. Mặc dù treo ngược thực sự khó chịu, tính toán thời gian, còn hai ngày nữa, trong lòng dần dần buông lỏng.
"Ta thích ăn bánh ngọt của Phù Dung Ký nhất, ngon quá ."
Đường Quả trốn ở đằng xa, đang híp mắt ăn bánh ngọt mà Thanh Hằng mua cho nàng, ăn đến là ngon lành, mặt tràn đầy nụ .
Thanh Hằng thấy nàng vui vẻ như , cũng theo, nghĩ đến việc Từ Hy mỗi ngày đều cho ăn thịt sống, còn là loại thịt mùi hôi cừu nồng nhất do đặc biệt chọn, tâm trạng thoải mái hơn nhiều.
"Quả Quả thích ăn, ngày mai mua cho nàng."
"Được, thích. Cá đen lớn, lúc ngươi về nhớ giấu bánh ngọt cho kỹ, đừng để tên thấy."
"Quả Quả yên tâm, cho thấy, sẽ thấy. Nàng ăn gì, cứ với một tiếng là , về cũng chẳng mất bao lâu."
Hệ thống: *Nên thế nào đây nhỉ?*
Hệ thống vầng trăng tròn vành vạnh treo bầu trời, nhịn cảm thán một câu: *Cảnh đêm , cảnh đêm , đúng là một đêm để rải cẩu lương a.*