“Đừng, đừng hại cô !”
Từ Hy vô thức hét lớn, khiến sắc mặt Bùi Kiều Nhân trắng mấy phần, cô dùng sức níu lấy Từ Hy, giọng gần như phát từ kẽ răng, chỉ là biểu cảm mặt vô cùng đáng thương, khiến bỏ qua sự hận thù trong giọng điệu của cô đối với Đường Quả.
“Phò mã, đang cầu xin cho con yêu quái ? Thiếp tấm lòng trong sáng, nhưng nó bắt , còn ăn thịt , quốc sư bản lĩnh lớn, thể trừ khử đối phương. Sao thể thả con yêu quái ăn thịt chứ? Cho dù nó ăn , lỡ như nó ăn thịt khác thì ?”
Khóe môi Đường Quả thoáng hiện lên một nụ , Bùi Kiều Nhân đúng là chụp cho cô một cái mũ lớn lên đầu.
Một câu khẳng định, cô là tinh quái ăn thịt , còn một lý do cho Từ Hy cầu xin.
Nói gì mà, ăn , cũng sẽ ăn khác.
Nếu hai họ thật sự duyên phận ở ngôi chùa đó, e rằng bất cứ ai cũng sẽ lời Bùi Kiều Nhân, để Ban Thái trừ khử cô.
Ngay cả Từ Hy, lúc cũng đang do dự.
, cô , Từ Hy lời Bùi Kiều Nhân, ánh mắt đổi lớn.
Lúc , lẽ đang so sánh, rốt cuộc là trừ khử cô thì lợi hơn, là chịu đựng qua ngày cuối cùng, hai kết thúc đoạn trần duyên thì lợi hơn.
Khi Từ Hy nghĩ đến những điều , vô thức về phía Đường Quả.
Chỉ thấy cô dùng một đôi mắt long lanh , dù lời nào, cô dường như cũng đang hỏi, Từ lang, lời cô , bảo quốc sư trừ khử ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2423-cam-ly-tinh-41.html.]
“Từ lang, đây chính là nữ t.ử mà yêu bây giờ nhỉ, quả nhiên xinh vô cùng.” Đường Quả tảng đá xanh, “Thảo nào Từ lang đem hết tâm tư đặt lên cô , cô vì mà thể vượt núi băng sông tìm đến đây, đúng là thật lòng thật .”
Từ Hy Đường Quả khen ngợi Bùi Kiều Nhân, trong lòng cũng thả lỏng.
Lại thấy dáng vẻ thản nhiên của Đường Quả, trong lòng tính toán.
Vị quốc sư ai bao nhiêu bản lĩnh, chỉ bản lĩnh của Đường Quả lớn, nếu đến lúc đó thật sự mạo hiểm, để quốc sư tay đối phó cô, thì nỗ lực bảy ngày qua của cơ bản là uổng phí, còn chọc giận cô, đến lúc đó cho dù cô sinh tâm ma, e rằng cũng sẽ bỏ qua cho Kiều Nhân.
“Quả nhi, xin , tất cả đều là của . Là , Từ Hy, phụ nàng, lừa gạt công chúa. Công chúa chuyện, mới hiểu lầm nàng.” Một câu của Từ Hy ôm hết lầm về , “Mong Quả nhi tha thứ cho lời của công chúa,” kéo Bùi Kiều Nhân đang lộ vẻ khó hiểu và chút tức giận lưng, “Vẫn cứ theo lời nàng , hôm nay là ngày cuối cùng , sẽ thành tâm xin nàng, hy vọng chuyện , nàng thể sớm ngày đắc đạo thành tiên.”
Dù Bùi Kiều Nhân hài lòng, vì cô quá thông minh, cũng gì đó đúng.
“Được, nếu Từ lang , chuyện đó sẽ so đo nữa, hôm nay là ngày cuối cùng, tiếp tục .”
Đường Quả xong, cúi mắt xuống, mấy họ nữa.
Từ Hy Bùi Kiều Nhân tức giận, nhưng cách là cách thỏa nhất mà cân nhắc.
Đã là ngày cuối cùng , phía kiên trì qua, từ bỏ thì thật đáng tiếc. Quan trọng nhất là, tin Ban Thái bản lĩnh gì Đường Quả.
Hơn nữa, khi xong những lời , còn vô tình phát hiện, gương mặt của vị quốc sư thả lỏng, tảng đá trong lòng rơi xuống, quả nhiên đoán đúng.
“Công chúa, nàng …”