Lúc , ở phàm giới, Đường Quả thêm vô tín đồ.
Tín ngưỡng chi lực cuồn cuộn ngừng, sắp ngưng kết thành chất lỏng đến nơi.
Trùng hợp là, luồng tín ngưỡng chi lực chỉ nàng và Thanh Hằng mới thể hấp thu.
Cũng may, các tiên quan khác mấy để ý đến họ, cho dù họ phân đến một nơi khá , cũng ai nghĩ hai lai lịch gì ghê gớm.
Còn về tấm tiên bài mà Thiên Đế ban cho, ngoại trừ vị tiên đồng ngày hôm đó, một ai .
Thế nên, khi hai dọn tiên cung, lượng tiên quan đến bái phỏng chúc mừng chỉ đếm đầu ngón tay.
Đường Quả bận tâm những thứ , Thanh Hằng càng để ý.
Có khách đến, họ sẽ tiếp đãi t.ử tế, nếu , họ cứ sống những ngày tháng nhỏ bé của riêng .
Còn các đồng t.ử trong tiên cung, đều là do Đường Quả và Thanh Hằng điểm hóa từ hồ nước trong cung, tất cả đều là tinh quái nước.
“Hai con cá đó dọn , hề ngoài ?” Thiên Đế gọi tiên đồng tới, thấp giọng dò hỏi.
Tiên đồng gật đầu: “Hai vị đại nhân từ lúc dọn , quả thực từng ngoài.”
“Vậy …” Thiên Đế nheo mắt, “Họ đưa yêu cầu gì ?”
“Dạ .”
“Ồ…” Thiên Đế trầm ngâm một lát, “Nếu họ yêu cầu gì, ngươi cứ tận tâm mà .”
“Vâng, bệ hạ, tiểu nhân nhất định sẽ việc chăm chỉ.” Tiên đồng vô cùng vui vẻ đáp lời, chính là vị tiên đồng dẫn Đường Quả đến nơi ở đó.
Chỉ trong vòng hơn một tháng ngắn ngủi, nhờ lời chúc phúc của Đường Quả, ngày nào cũng gặp may mắn, vận may đến mức khiến run sợ trong lòng.
“Hả? Khổng Vũ, dạo tu vi của ngươi tiến bộ ít nhỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2457-cam-ly-tinh-75.html.]
Khổng Vũ chính là tiên đồng , chút run rẩy, nhưng vẫn thành thật : “Trước đó nhận lời chúc phúc của Cẩm Lý Tiên quân, nên dạo gần đây tiểu nhân chút cơ duyên.”
Chuyện , giấu Thiên Đế là điều thể, chỉ đành khai thật, nhân tiện còn móc một chiếc hộp ngọc, định dâng lên cho Thiên Đế.
Thiên Đế xua tay, cảm thấy chút buồn , đường đường là một Thiên Đế như ông, lẽ nào cướp đồ trong tay một tiên đồng ?
“Đã là cơ duyên của ngươi, cứ giữ lấy , nếu hai con cá đó việc gì, ngươi chịu khó chạy vặt nhiều một chút.”
Tiên đồng Khổng Vũ chút kinh ngạc, luôn cảm thấy Thiên Đế đối với hai vị cá đại nhân , hình như chút quá mức dung túng .
bây giờ trái tim nghiêng về phía họ, liền liên tục gật đầu nhận lệnh.
“Lui xuống .”
Thiên Đế Khổng Vũ hớn hở bước xuống, vuốt râu, gõ gõ đầu suy nghĩ: “Nhìn thấu, thấu a, nhưng mà, hai vị cường giả đến từ thế ngoại , hẳn đến để tìm trẫm gây rắc rối.”
“Không là kẻ nào ăn no rửng mỡ chọc giận họ, để họ tìm đến tận Thiên Giới của trẫm thế .”
Suy nghĩ một lát, Thiên Đế bấm đốt ngón tay tính toán, cuối cùng mở mắt : “Xem đến lúc bế quan .”
“Bọn họ đều là những lão thần tiên của Thiên Giới , rắc rối tự gây , học cách tự giải quyết.”
Thiên Hậu vốn đang tưới nước cho khóm mẫu đơn của bà, Thiên Đế đột nhiên xuất hiện bên cạnh, bà giật nảy . Sau khi hồn, bà vung tay đ.á.n.h trả một đòn, Thiên Đế vội vàng hóa giải lực lượng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bà: “Thiên Hậu, chúng bế quan .”
“Bế quan?” Thiên Hậu chút kinh ngạc, đột nhiên gương mặt ửng đỏ, “Cái lão đắn , ông nghĩ trò trống gì mới ?”
“Không trò gì mới, trẫm lĩnh ngộ một loại đạo pháp mới, luôn cảm thấy còn thiếu chút gì đó,” Thiên Đế rạng rỡ, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiên Hậu buông, còn kéo bà lòng , “Gần đây trẫm suy nghĩ kỹ , nhất định là do cùng Thiên Hậu nghiên cứu, nên mới kết quả.”
“Huyền Hi, chỉ nàng mới giúp thôi.”
Thiên Hậu: Lời đều ông hết , bà còn nữa? Lão già hổ.