Lúc ăn cơm bàn, Đường Văn vô cùng bá đạo, món nào thích ăn thì ăn lấy ăn để, còn bưng đến mặt mà ăn, hề để ý đến ai.
Vì , mỗi ăn cơm, cô bé đều cướp món ăn mà Đường Quả định gắp.
nào Đường Quả cũng nhanh hơn cô bé một bước, và hành động tiếp theo còn khiến Đường Văn tức đến đỏ mặt.
Bởi vì, miếng thịt , Đường Quả gắp cho Đường Lập Minh, tiện thể còn : “Bố, bố vất vả , ăn nhiều một chút. Em gái Tiểu Văn còn đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút cũng , con cũng quen ăn quá nhiều đồ mặn, nhưng nếu cứ chiều em Tiểu Văn mãi, bố và dì Đoạn là trụ cột của gia đình, những thứ hai nên ăn nhiều hơn một chút.”
Đường Văn chịu nổi, liền la hét om sòm một trận.
Đường Lập Minh và Đoạn Vũ Hồng ban đầu vẫn cảm thấy Đường Văn gì sai, nhưng chỉ trong hai ngày, sự dẫn dắt chủ ý của Đường Quả, họ phát hiện nhiều tật của Đường Văn.
Dường như, cô bé quan tâm đến đôi vợ chồng họ, chỉ đòi hỏi một cách mù quáng.
Nhớ đây đồ ăn ngon, đúng là họ đều để dành cho cô bé ăn, miệng Đường Văn tuy ngọt, nhưng bất kỳ hành động nào, vẫn khiến hai khỏi suy nghĩ nhiều.
Đoạn Vũ Hồng thấy chuyện , lén lút dạy Đường Văn: “Trên bàn ăn, con thể gắp cho bố con hai miếng ? Bố con thương con như , con cho ông ăn hai miếng, phần còn ông sẽ cho con hết, chút đạo lý cũng hiểu ?”
“Con giả tạo như con nhóc nhà quê ,” Đường Văn hề cảm kích, thậm chí còn la lối với Đoạn Vũ Hồng, “Con , hai thích con nhóc nhà quê hơn, lúc con thấy , chẳng hai chỉ nó lấy chút đồ từ nhà họ Vân về ? Vì những thứ đó mà hai thích con nữa, hai quá, hai đổi , còn thích con nữa, đây cái gì cũng chiều con, cái gì cũng là của con, bây giờ hai đều bênh vực con nhóc nhà quê đó…”
Đoạn Vũ Hồng đau đầu, vì dạo Đường Văn ngày càng lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2514-co-gai-bi-be-nham-duoc-gui-tra-lai-38.html.]
Mà châm ngòi ly gián thành công, Đường Quả, sự hộ tống của em trai Đường Lâm, đến trường.
Thật trùng hợp, ở cổng trường, cô gặp Vinh Húc đang tự lái xe đưa Thôi Thái Tân đến cổng trường.
Thôi Thái Tân vẻ mặt kỳ quái vẫy tay với Vinh Húc: “Cậu út, về , cháu tự .”
Vinh Húc đồng ý, mà đỗ xe sang một bên: “Nhà trường phản hồi với là cháu đổi lớn, định tham quan một chút, tiện thể hỏi chuyện chuyển lớp của cháu.”
Thôi Thái Tân , chuyện giao cho thư ký vạn năng của ? Cần gì đích đến?
“Thôi .” Thôi Thái Tân thể từ chối, út nhà tuy lúc nào cũng mỉm , nhưng là một mạnh mẽ, chuyện quyết định thì thể đổi.
Cậu chỉ thấy lạ, tại lúc út cứ cho xuống xe, còn đỗ xe ở một con hẻm gần trường, đó đột nhiên lái , liền gặp cô giáo nhỏ của .
Thôi Thái Tân vẻ mặt kỳ quái, liếc Vinh Húc đang tươi , vẻ nghiêm túc, như thể đang công tư phân minh hỏi chuyện Đường Quả.
Lại Đường Quả cũng đang mỉm , mặt út của , trông hề yếu thế chút nào, mà trò chuyện vui vẻ với út.
Còn , Thôi Thái Tân, chút giống như tiểu bối của hai họ ?
Phỉ phui, út của loại trâu già gặm cỏ non , chắc chắn là út quá quan tâm , nên mới đích lái xe đưa đến, tiện thể đợi cô giáo nhỏ, hỏi tình hình học tập của thôi.