Trực giác mách bảo Vinh Húc, câu cạm bẫy, chọn cách lên tiếng, chỉ hoang mang Đường Quả, dường như đang hỏi, ý gì?
“Vinh đại ca, thật sự trai em ?”
Chuông cảnh báo trong lòng Vinh Húc vang lên ầm ĩ, vội vàng phủ nhận: “Không, trai em.” Nếu phía , thêm một chữ “tình” thì còn tạm .
“Ồ...” Đường Quả kéo dài giọng điệu, “Lúc nãy em gọi là Vinh đại ca, nhắc đến tam ca, em còn tưởng cũng trai em chứ.”
“Làm gì chuyện đó,” Vinh Húc rạng rỡ, bề ngoài vẻ bình tĩnh đối mặt với Đường Quả, thực tế trong lòng hoảng hốt vô cùng, “Tiểu Quả, một chút cũng trai em, thấy Vân tam ca Vân T.ử Thư của em khá , một trai như , thực đủ . Cái gọi là đủ thường vui, trai cần quá nhiều, một đối xử với em là .”
Hệ thống: “Ha ha ha ha ha ha ha ha...”
“ con đều tham lam, em ba trai yêu thương, bây giờ chỉ còn một .” Vẻ mặt tiếc nuối của Đường Quả, khiến Vinh Húc chút khó xử.
Thật sự chỉ khó xử một chút, trong đầu lóe lên một tia sáng: “Thực yêu thương em, cũng nhất định chỉ thể là trai. Em xem, thằng nhóc Thái Tân đó che chở em bao? Còn Tiểu Lâm, mới mười mấy tuổi, nơi nơi bênh vực em.”
Nói đến đây, Vinh Húc ho nhẹ một tiếng: “Còn , lẽ nào đủ yêu thương em ? Mặc dù thể trai em, nhưng,” Tim Vinh Húc đập nhanh, chần chừ thêm nữa, trơ mắt cô gái nhỏ canh giữ ngày càng xuất sắc, nếu đ.á.n.h dấu chủ quyền, sẽ bao nhiêu con sói hoang dòm ngó, “ thể dùng một phận khác yêu thương em, chiều chuộng em, đối xử với em.”
“Thân phận gì?”
Lời đến nước , Vinh Húc dứt khoát cũng che giấu nữa, cho dù vẫn căng thẳng.
Anh kẻ ngốc, Đường Quả hươu vượn nhiều như , mà vẫn kiên nhẫn như thế, trong lòng chắc chắn rõ ràng.
Những lời lúc , lẽ cũng là đang trêu chọc .
Nghĩ cũng đúng, ngoại trừ Vân tam ca , và hai thằng nhóc thối đó, cô từng ăn cơm riêng với khác giới nào khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2526-co-gai-bi-om-nham-sau-khi-duoc-dua-ve-50.html.]
Hơn nữa, cô bận rộn học tập, đóng phim, thời gian còn , quá nửa đều chiếm đoạt, nếu thật sự cảm nhận gì, thì đúng là kẻ ngốc nhất thiên hạ.
Cô gái nhỏ chờ đợi nhiều năm, trong lòng thực nhỉ.
“Thân phận bạn trai, chồng tương lai, ?” Lúc Vinh Húc câu , thành thạo lấy nhẫn .
Chiếc nhẫn đặt lúc cô mười tám tuổi, ngày nào cũng mang theo bên , chính là định gặp thời cơ thích hợp nào đó, thể tỏ tình với cô.
Lúc , bản nhạc giao hưởng trong nhà hàng cũng thuận thế đổi thành một bản piano về tình yêu.
Phục vụ của nhà hàng, còn đẩy một đống hoa hồng tới.
Những đến đây ăn tối, đều dậy dùng ánh mắt chúc phúc bọn họ.
Người đến đây ăn tối, vợ chồng thì là tình nhân, hoặc là những sắp thành tình nhân.
Cảnh tượng như , bọn họ chứng kiến nhiều , cho nên Vinh Húc đặc biệt sắp xếp, mà là ông chủ nhà hàng và những vị khách tự nguyện.
Còn xe hoa hồng , là ông chủ tặng cho bọn họ.
Khoảnh khắc Đường Quả đưa ngón tay , vô tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên.
Lúc Vinh Húc nắm lấy bàn tay nhỏ bé , cảm thấy thế giới của viên mãn .
Lúc , nụ mặt Vinh Húc, thoạt chút ngốc nghếch.
Mặc dù cùng là nụ , nhưng hề giống bình thường chút nào, nếu quen thấy , nhất định sẽ kinh ngạc.