Đường Quả , “Bây giờ cuối cùng cũng thể yên lòng .” Nói xong, cô gật đầu với nhà họ Vân rời .
Cô trở về chỉ một mục đích, đó là vạch mặt Đường Lập Minh, tận mắt thấy Đoạn Vũ Hồng tù, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Vậy thì tiếp theo, cô chỉ cần một việc, đó là đóng phim và giành giải thưởng.
Cô tự hứa với lòng , giải thưởng Ảnh hậu cướp mất đây là giải thưởng duy nhất cướp , sẽ ai cơ hội đó nữa.
Hơn nữa… liên hoan phim trong nước cô tham gia, cô sẽ bao giờ đến nữa.
Còn liên hoan phim truyền hình thì vẫn thể .
“Xong việc ?”
Đường Quả bước khỏi đồn cảnh sát, Vinh Húc đợi sẵn bên ngoài, “Anh Vinh, đến đây?”
“Nghe trợ lý em vội vã về quê, yên tâm nên theo, thôi, cho lái máy bay đến. Còn chuyện gì khác ?”
“Hết .”
Vinh Húc nắm lấy tay Đường Quả, đưa cô lên xe, “Anh là Đoạn Vũ Hồng gặp chuyện ?”
“Vâng, chuyện bà phanh phui , năm đó em và Vân Nghệ bế nhầm đều là do bà . Bây giờ bà nhà họ Vân tống tù, Đường Lập Minh còn em cầu xin, đúng là ngu ngốc!”
“ , thật ngu ngốc, cứ tưởng Tiểu Quả nhà chúng dễ bắt nạt.”
Cuối cùng Đoạn Vũ Hồng kết án tù, vì nhà họ Vân can thiệp nên bà kết án khá nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2583-co-gai-bi-gui-tra-sau-khi-bi-be-nham-107.html.]
Giữa chừng Đường Lập Minh gọi điện cho Đường Quả, thậm chí Đường Văn cũng đến tìm cô, nhưng đều cô từ chối.
Đùa gì chứ, cô thể giúp Đoạn Vũ Hồng, kẻ gián tiếp hại c.h.ế.t cô, bà cứ ở yên trong tù mà hối .
Trở về đại bản doanh, Đường Quả mỗi ngày đều cùng Nhiễm Thụ thảo luận kịch bản.
Lúc , Đường Quả còn nhận một tin , Đường Lâm thầy của , cũng chính là một nhà ngoại giao nào đó, đưa theo bên cạnh. Về cơ bản, mỗi nhà ngoại giao xuất hiện, bên cạnh đều bóng dáng của Đường Lâm, điều khiến Đường Quả vô cùng vui mừng.
Mỗi nhận điện thoại của Đường Lâm, đều kể cho cô gần đây mở mang tầm mắt những gì, gặp gỡ những ai, và những quan điểm gì về một vấn đề nào đó.
Cuối cùng, Đường Lâm luôn hỏi một câu, khi nào cô và Vinh Húc kết hôn, khiến cô nghi ngờ Vinh Húc mua chuộc thằng nhóc , đây còn gọi là “lão trâu già”, bây giờ một tiếng “ rể”.
Không lâu , cô cũng nhận một tin từ Thôi Thái Tân. Biểu hiện của Thôi Thái Tân quá xuất sắc, đặc biệt là tài năng kinh doanh, vượt qua Thôi Bỉnh.
Khiến cho Thôi Bỉnh vốn chiếm ưu thế, dần dần rơi thế yếu.
Hơn nữa, cha của Thôi Thái Tân cũng là lụy tình thực sự. Dù ông thích của Thôi Bỉnh, cũng thể vì một Thôi Bỉnh mà từ bỏ một con trai xuất sắc như .
Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là, lưng Thôi Thái Tân còn một Vinh Húc. Vinh Húc kết hôn, cũng chị em, cha đều qua đời, chăm sóc Thôi Thái Tân.
Dựa nhiều cân nhắc, cuối cùng cha của Thôi Thái Tân trong lòng nghiêng về phía . Thôi Bỉnh Thôi Thái Tân đè bẹp, cuộc sống cũng còn dễ dàng như .
“Mợ nhỏ, tuy bây giờ ông bố rẻ tiền của con coi trọng con hơn nhiều, nhưng con vẫn thích ở chỗ mợ hơn.”
Thôi Thái Tân ngấu nghiến ăn, “Hơn nữa ở đây, còn thể thưởng thức những món ăn mà nhỏ bao giờ riêng cho con, nào cũng ăn no nê.” Nói xong, còn ợ một cái, “Sướng thật, thằng nhóc Đường Lâm chắc là hưởng phúc .”