“Tiểu Quả vẫn hiểu chuyện như , tác phẩm của con đều xem nhé. Vẽ , đây em gái con thấy, còn học nữa cơ?” Đường mẫu , “Chẳng qua là, nó thật sự thiên phú như Tiểu Quả, đăng ký lớp học một năm, cũng chẳng học trò trống gì, ngược quen ít con trai, thật là hết cách với nó.”
“Thiên phú mỗi một sở trường, em gái lẽ giỏi về phương diện khác thì .” Đường Quả giúp giải thích.
Đường mẫu tán thành : “ , em gái con về âm nhạc thật sự thiên phú, một nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng nhận học trò .”
“Vậy thật sự chúc mừng em .”
“Chỉ xem nó thể tĩnh tâm học hành đàng hoàng thôi, nhưng đối với chuyện vẫn khá yên tâm. Mặc dù nó vẫn thường xuyên quen một trai, nhưng trong việc học vĩ cầm, thật sự hề chậm trễ. Ngoài việc hẹn hò, mỗi ngày sẽ đúng giờ luyện vĩ cầm, giáo viên đều , sự tiến bộ của nó nhanh.”
“ , đợi lúc nào rảnh, một đoạn video gửi hòm thư cho con nhé.”
“Nói chừng trong tương lai xa, em gái con cũng thể lên sân khấu quốc tế biểu diễn nhỉ? mà, em gái con từ đầu đến cuối tự chăm sóc bản như Tiểu Quả, trông chừng, thật sự là... nó sẽ lăn lộn thành cái dạng gì nữa.”
Đường Quả xen lời, Đường mẫu nhiều.
Cơ bản, ba câu rời khỏi đứa em gái nhiều năm gặp đó.
Thời gian Đường mẫu gọi điện thoại cho cô nhiều, một năm ước chừng hai ba .
Cô từng cũng chủ động gọi qua, nhưng đó bởi vì mỗi đối phương đều vì bận rộn, máy, cô liền gọi nữa.
Đối phương cũng , đợi bà rảnh rỗi, sẽ gọi điện thoại cho cô.
“ , năm nay dự định về nước một chuyến, đến lúc đó chúng gặp , ngoài việc xem ảnh của con, bao nhiêu năm , chúng lâu gặp . Trong tâm trí, con thực vẫn là cô bé học sinh cấp hai buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục, đeo chiếc cặp sách nhỏ học đó.
Xem ảnh, và thật là giống .
Đến lúc đó, ở trong nước, chơi cùng con một thời gian nhé.”
“Thật sự về ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2806-hat-de-cuoi-40.html.]
“ , nếu gọi điện thoại cho con lúc , chính là để thông báo cho con chuyện sắp về. Nghe tin , Tiểu Quả vui ?”
“Đương nhiên, vui, lâu gặp .”
“Khoảng một tuần nữa , một tuần , sẽ xin nghỉ phép, đến lúc đó là thể về gặp con .”
“Vậy con đợi .”
Cúp điện thoại, Hệ thống phát hiện, khóe môi Đường Quả vương chút nụ , loại vui vẻ tỏa từ nội tâm đó, khiến cả cô thoạt đều đặc biệt nhẹ nhõm vui sướng.
Hiếm khi, hôm nay cô gác bộ công việc, vẫn luôn ở vị trí cửa sổ, lên bầu trời.
Sau đó, Hệ thống nhịn mở miệng hỏi một câu: 【Ký chủ, cô gì ?】
“Nhìn máy bay, lúc về, máy bay nhất định sẽ bay qua vị trí đó, sẽ vạch một vệt xước dài những đám mây bên .”
Hệ thống chút sụp đổ , còn một tuần nữa mà, đợi sớm như ?
Nó hỏi thêm nữa, thời gian sắp đến .
Nó xem cốt truyện, trong đó quả thực từng nhắc đến thế của Đường Quả, lúc cấp hai, cha vì tình cảm hòa hợp mà ly dị, thực chất là cha Đường Quả ngoại tình.
Hai mỗi một đứa con, Đường Quả bỏ trong nước, bên cạnh cha cô.
Mẹ cô dẫn theo em gái cô nước ngoài.
Không bao lâu , cha cô tái hôn, với kẻ thứ ba đó.
Cô bắt đầu cuộc sống học sinh nội trú, cơ bản từng về nhà. Mà cha, cũng chỉ là cho cô phí sinh hoạt, quanh năm suốt tháng đoàn tụ khá ít.