“Bây giờ chúng đang yêu , em đừng tiêu tiền lung tung nữa, bắt một chuyến taxi, em tiêu mất mười vạn!”
Sở Yến thấy dáng vẻ xót tiền của Đường Quả, nụ thể kìm : “Sao em bắt taxi hết mười vạn?”
“Tài xế đó đăng cả lịch sử chuyển khoản lên mạng, bây giờ mạng đang lan truyền điên đảo, một kẻ si tình, vì để gặp quan tâm, cùng xem mặt trời mọc, mở miệng là mười vạn, bảo ông lái đến một nơi nào đó.”
Có lẽ là vì bảo vệ Đường Quả, tài xế chỉ là hai cùng xem mặt trời mọc, rằng bên thực nhiều đệm . Lúc đó trời còn sớm, khi Sở Yến đến, Đường Quả xuống, những lo lắng cho cô đều dần dần rút .
Bây giờ cả mạng xã hội đều đang chia sẻ tin tức đó, còn chế một câu đùa: Anh thích em, bằng lòng đến đây cùng em xem mặt trời mọc ?
Đương nhiên, Đường Quả những chuyện đầu tiên, là do hệ thống với cô, hệ thống còn miêu tả sinh động cho cô, dáng vẻ tổng tài bá đạo của Sở Yến lúc chi mười vạn tệ để bắt taxi.
Sở Yến mở điện thoại xem, khắp màn hình đều là, bằng lòng vì em mà chi mười vạn tệ bắt taxi, đến đây đưa em xem mặt trời mọc , chút dở dở .
“Anh đôi khi tiêu tiền chính là như , chút vung tay quá trán.” Sở Yến suy nghĩ một chút, “Hay là, em giúp quản lý , đưa hết tiền tiết kiệm cho em, em cho tiền tiêu vặt.”
Hệ thống: Đồ hổ! là thuận nước đẩy thuyền.
Nhân cách thứ hai: Mặt dày vô sỉ, nó dám chắc, gã đàn ông chỉ suông thôi.
Nhân cách thứ hai ngờ rằng, ngày hôm khi Sở Yến và Đường Quả gặp , mang bộ gia sản của , đưa hết thẻ cho cô, còn đổi mật khẩu thành ngày sinh của cô.
Không chỉ , còn ít khoản đầu tư tài chính, đều gửi tài khoản và mật khẩu cho Đường Quả, rằng cô rút , lúc nào cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2828-khai-tam-qua-62.html.]
Nhân cách thứ hai: “Gã đàn ông , thật sự chịu chi, thảo nào cô lừa.”
Đường Quả để ý đến lời của nhân cách thứ hai, một con ch.ó độc từng yêu đương, sẽ hiểu những điều .
Hệ thống: , hôm nay là mang bộ gia sản của đến bên ký chủ đại đại, ngày mai thể là mang cả con chiếc giường nhỏ của ký chủ đại đại. Cái tên hổ đó, gian xảo lắm.
Qua một thời gian quan sát, Sở Yến phát hiện, Đường Quả còn như , nghiêm túc đối phó với những thường xuyên tìm cô than thở.
Đặc biệt là khi hẹn hò với , trong trường hợp thông thường, đều là trả lời qua loa vài câu, rằng hẹn hò với bạn trai, dứt khoát cúp điện thoại.
Mặc dù mỗi , đều là cái cớ của cô, tại trong lòng vui vẻ và ngọt ngào như chứ?
“Giáo sư, thầy xem bệnh của cô khỏi ? Bây giờ cảm nhận , trong lòng cô gì khỏe, cả dường như buông bỏ điều gì đó, cuộc sống so với đây thoải mái hơn nhiều. Hơn nữa nụ , cũng chân thành hơn nhiều, thỉnh thoảng còn những biểu cảm đặc biệt đáng yêu…”
“Cậu nhóc , miêu tả tình hình thì cứ miêu tả tình hình, thể đừng thêm những tính từ như đáng yêu ?” Một vị giáo sư nào đó nổi nữa, đây rốt cuộc là đang miêu tả biểu hiện của Đường Quả với ông, là đang khoe ân ái với ông?
“Vâng, thưa giáo sư, ý của là, bây giờ cô giống một bệnh nhân.”
“Có thể đưa cô đến đây xem thử ?”
Sở Yến do dự một chút, : “Có lẽ, nên tìm một thời điểm để chuyện với cô một , giải quyết triệt để chuyện .”