Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 2858: Nữ phụ văn đoàn sủng (19)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 00:56:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Haizz, chuyện đây, rốt cuộc cô xuyên đến nơi ý nghĩa gì? Tại còn để cô nhiều chuyện như chứ?

 

Nếu nhà họ Đường thực sự định gả đại tỷ cho cái lão góa vợ , chẳng sẽ giống hệt như trong giấc mộng thứ hai, chà đạp đại tỷ cho đến c.h.ế.t .

 

[Ký chủ, hai trai của cô tìm đến kìa, lau miệng .] Hệ thống cạn lời nhắc nhở, nó thực sự hiếm khi thấy Ký chủ đại đại bộ dạng .

 

Quả thực hủy hoại bộ hình tượng minh thần võ đây .

 

Vì để ăn một bữa sáng mà chạy ngoài, trốn chui trốn nhủi để ăn, đúng là còn lời nào để diễn tả.

 

Động tác của Đường Quả nhanh, khi Đường Bình Sơn và Đường Bình Thanh tìm thấy cô, tay cô đang cầm hai quả dại gặm dở.

 

“Đại , cha bảo bọn đến gọi em về.” Khi Đường Bình Sơn Đường Quả, trong mắt nửa điểm tình cảm, lờ mờ còn mang theo chút hận ý, Đường Bình Thanh cũng , “Đi thôi, theo bọn về, cha đúng đấy, em sắp mười hai tuổi , thể cái gì cũng .”

 

“Mẹ bảo em cắt cỏ heo, đó là vì cho em.” Đường Bình Thanh , “Nếu em gả , mấy việc , sẽ nhà chồng ghét bỏ đấy.”

 

Đường Bình Sơn gật đầu: “Đều trách bọn quá chiều chuộng em, quên mất với em, ở trong cái làng , cơ bản nhà, việc và phân phát thức ăn đều tương xứng. Em việc thì sẽ cái ăn.”

 

“Trước đây là do em còn quá nhỏ, bọn mới mặc kệ em.” Đường Bình Thanh .

 

“Bây giờ em mười hai tuổi , qua hai năm nữa là bàn chuyện cưới xin, nếu học mấy việc , gả đến nhà chồng, chỉ chồng và phu quân ghét bỏ em, mà còn cho cả nhà họ Đường chúng mất hết thể diện.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2858-nu-phu-van-doan-sung-19.html.]

[Ký chủ, bọn họ hận cô đến ?]

 

“Điển hình của việc chỉ nhớ thù, nhớ ơn. Theo lý mà , nguyên chủ cứu bọn họ, cho dù bản gặp những chuyện tồi tệ đó, nhưng trong cảnh thể lấy đồ tiếp tế cho nhà đẻ, hơn nữa còn tiếp tế ròng rã mấy tháng trời, là chuyện hiếm .”

 

“Thế nhưng, bọn họ chỉ nhớ nguyên chủ đem đồ cho họ, quên mất rằng, nếu những tiếp tế đó, cả nhà họ Đường c.h.ế.t cóng thì cũng c.h.ế.t đói .”

 

Đối với cái gia đình , cô chẳng gì để , cũng tồn tại chuyện cho cơ hội .

 

Bởi vì, bọn họ đều là trọng sinh, một quan niệm ăn sâu trong não, thể đổi nữa. Cả nhà còn chút cố chấp. Bản nhận định là như thế nào, thì nhất định là như thế đó.

 

“Ngươi còn nhớ một đoạn miêu tả trong nguyên tác ?”

 

Hệ thống hiểu, tự nhiên nhắc đến miêu tả trong nguyên tác ?

 

Đường Quả để ý đến sự nghi hoặc của Hệ thống, chỉ thuật với nó: “Ngày hôm đó, lương thực của nhà họ Đường chỉ còn đủ ăn một ngày, Ngô thị thể bảo Đường Bình Sơn và Đường Bình Thanh đến nhà Trương viên ngoại tìm Đường Quả xin chút lương thực tiếp tế.

 

Hai em lời Ngô thị, trong cảnh đói rét đan xen, chạy đến nhà Trương viên ngoại. Gõ cửa hồi lâu, cánh cửa lớn mới chậm chạp mở .

 

Người bước chính là Đường Quả, chỉ thấy sắc mặt cô tái nhợt, bước chân lảo đảo, chậm, đoạn đường ngắn ngủi mà dường như mất mấy ngày. Cô Đường Bình Sơn và Đường Bình Thanh đang run rẩy trong gió rét, hốc mắt kìm mà đỏ lên, vội vàng nhét tay nải tay bọn họ.

 

‘Đại ca, nhị ca, chỗ đồ hai cứ cầm về để vượt qua hai ngày tới , phần còn em sẽ nghĩ cách , nhất định sẽ để nhà xảy chuyện .’ Sau khi Đường Quả xong câu đó, bên trong cánh cửa truyền mùi thịt thơm phức.”

 

 

Loading...