Đường Oanh cả ngày bận rộn trong tiệm t.h.u.ố.c, nhà họ Đường cả ngày việc gì phát hiện tình hình của Đường Quả. Hiện tại khi bàn bạc, cả nhà họ Đường quyết định đến canh giữ ở bên cạnh cửa của Quận vương phủ.
Nếu Đường Quả thật sự là Quận vương phi, gã công t.ử ngốc chính là Vinh Bình Quận vương, thì bọn họ sẽ luôn thể gặp hai .
Vinh Bình Quận vương phủ cách phủ của Đại trưởng công chúa chỉ một con phố, đây là do Đại trưởng công chúa cố ý dặn dò xây dựng ở con phố bên cạnh, chính là để tiện gặp mặt. Vừa nơi đó từng một căn nhà trống, hoàng đế liền ban cho Thịnh Dần.
Nhà họ Đường đợi đợi, đợi đến khi mặt trời lặn về tây, đều chút mất kiên nhẫn.
“Bình Sơn, Bình Thanh, các con đều rõ chứ, nhận nhầm ?” Ngô thị dựa tường nghỉ ngơi, ở đây nửa ngày, chân bà chút mỏi.
Thấy mặt trời lặn, trời sắp tối , xe ngựa của vị gọi là Vinh Bình Quận vương vẫn trở về?
“Mẹ, đợi thêm chút nữa , cho dù thật sự nhầm, Vinh Bình Quận vương và Quận vương phi cũng về phủ chứ? Con tin, trời tối họ còn về.” Lý thị tin lời của hai em Đường Bình Sơn, hai đứa con trai của bà mắt mù, ban ngày ban mặt, thể nào nhận nhầm .
Đến lúc đó nếu thật sự là nha đầu , cho nó một bài học. Lâu như tin tức gì, quên cả nhà bọn họ .
Quả nhiên, nha đầu đó chính là một con sói mắt trắng, giống Oanh Oanh, đến kinh thành cũng mang cả nhà bọn họ theo.
Kết quả là nha đầu , lặng lẽ một tiếng động trở thành Quận vương phi, còn một trang trại chăn nuôi lớn như , cũng hé răng với nhà một lời. Lý thị càng nghĩ trong lòng càng bốc hỏa, hận thể lập tức xuất hiện mặt Đường Quả, hung hăng túm tai đối phương mắng một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-2913-doan-sung-van-nu-phu-74.html.]
Ngô thị nào nghĩ như ? Sớm nha đầu là kẻ vong bản, ngờ vong bản đến thế, phát đạt , giàu sang , một chút cũng nghĩ cho nhà họ Đường già của bọn họ.
Sắc mặt Đường Bảo Lâm cũng phức tạp: “Các nếu thật sự là nha đầu đó, chúng ? Chúng thật sự nghĩ sai, nha đầu chính là một kẻ vong bản.”
“Còn nhớ lúc nha đầu đó những gì ?” Đường Phong Thu nhớ một chuyện, khoanh tay, nheo mắt về phía cổng thành, giọng nhàn nhạt, “Những lời đó chứng minh, nó hẳn là giống chúng , cho nên mới vội vã rời . Nha đầu đó tuy vong bản, nhưng từ nhỏ thông minh. Leo lên vị trí Vinh Bình Quận vương phi , cũng coi như mấy phần bản lĩnh. Nếu là một con sói mắt trắng, thì thật sự là nhà họ Đường già của chúng tổ tiên phù hộ .”
Mấy trọng sinh thấy lời , sắc mặt đều đổi, đúng , nếu là kẻ vong bản, nhà họ Đường già của bọn họ chẳng là phát đạt ? Tại , trở thành Vinh Bình Quận vương phi là Oanh Oanh nhà bọn họ chứ?
Nếu Oanh Oanh nhà bọn họ là Quận vương phi, chắc chắn sẽ quên bọn họ.
Nếu Oanh Oanh nhà bọn họ một trang trại chăn nuôi lớn như , nhất định sẽ dẫn cả nhà họ Đường sống cuộc sống vinh hoa phú quý.
tại , chính là nha đầu vong bản đó chứ?
Nhà họ Đường ở đây bất bình, Đường Quả và Thịnh Dần xe ngựa, từ từ trở về thành. Đợi trời tối, cổng thành sẽ đóng , trong tình hình bình thường là thể nữa.
Tiếng bánh xe ngựa từ xa đến gần, nhà họ Đường vốn chút buồn ngủ, lập tức tỉnh táo .
Đợi lâu như , cuối cùng cũng sắp đợi ?